Cảm nhận về bài thơ Ánh trăng ngắn hay nhất

Bạn đang xem: Cảm nhận về bài thơ Ánh trăng ngắn hay nhất tại thomo.vn Bình luận về bài thơ ngắn Ánh trăng hay nhất Bình luận về bài thơ Ánh trăng ngắn và hay …

Bình luận về bài thơ ngắn Ánh trăng hay nhất

Bình luận về bài thơ Ánh trăng ngắn và hay nhất của thomo.vn biên soạn. Bài thơ đầy ý nghĩa gợi cho người ta tình cảm mến thương, thủy chung của con người với tự nhiên.

Cảm nhận về bài thơ Ánh trăng

Vầng trăng nhỏ luôn là đề tài thân thuộc trong thơ ca, luôn là nơi để con người gửi gắm những mến thương chất chứa cùng những nỗi buồn, sự mỏi mệt. Để rồi trước vẻ đẹp thanh tao, lạ mắt của trăng, Nguyễn Duy đã ko kìm được lòng mình. Anh tâm tư:

Thuở nhỏ sống với đồng

Với sông và sau đó với hồ bơi

Trong trận đánh trong rừng

Vầng trăng trở thành tri kỷ”

Hàng loạt kỉ niệm vô tận từ quá khứ hiện về trong tâm trí tác giả. Qua những vần thơ giản dị, mộc mạc, ta phần nào tưởng tượng được kỉ niệm thân yêu đó. Trăng đã gắn bó với thi sĩ từ thuở nhỏ. Đó là những năm tháng trên quê hương thân yêu, là vầng trăng cổ tích được bà ngoại kể, trăng soi sáng cánh đồng xa, trăng trải dài trên sông,..Lúc giặc giã tràn sang xâm lược. Sau cuối, trăng theo chân thi sĩ và trở thành trăng của người bạn tri kỷ, chất chứa bao tâm tư tình cảm, nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương của người lính.

Sau những đêm dài hành quân, người lính gửi bao nỗi niềm vào ánh trăng xa xăm. Trăng thấu hiểu, đồng cảm với con người, trăng ở bên ta vượt qua bao gian nan, vất vả, khó khăn. Tình cảm gắn bó giữa trăng và người xuất hiện thật keo sơn, bền chặt:

Khỏa thân với tự nhiên

Hồn nhiên như cỏ

Đừng bao giờ quên

vầng trăng tình yêu”

Trăng và người luôn ẩn hiện, sóng nhịp nhàng. Tình cảm giữa trăng và người tưởng chừng mộc mạc, giản dị nhưng lại gắn bó, vấn vít, ko thể tách rời. Vầng trăng cùng em vượt gian lao, là lưu bút của em những đêm đông lạnh buốt. Vầng trăng như người bạn thủ thỉ với người lính. Và ánh trăng trên đầu súng cũng là động lực, là khát vọng để người lính tranh đấu và thắng lợi, trả lại hòa bình cho quốc gia. Tình yêu giữa trăng và người biết nói sao cho thấu, làm sao nói cho đủ.

Tình cảm đó cứ ngỡ là vĩnh cửu. Thế nhưng, đời thay đổi, nào ngờ rằng

Kể từ lúc trở lại thành thị

Làm quen với ánh sáng của cửa gương

Trăng đi qua ngõ

Như khách lạ qua đường”

Hòa bình lập lại, cuộc sống no đủ, đủ đầy hiện diện. Người dân được sống trong một môi trường mới, đó là một thành thị xa hoa, lộng lẫy, thành thị của ánh đèn và hoa. Trăng vẫn đó, vẫn sáng, vẫn ngập tràn biết bao mến thương, nhưng người giờ có nhẽ đã khác. Phải chăng người ta đã quen với đèn sáng gương sang, nhưng đã quên mất sự tồn tại của ánh trăng, vầng trăng của tình yêu đắng cay ngọt bùi. Còn đâu những đêm gắn bó, tình cảm với trăng, ko còn phút giây cùng trăng hành quân, soi đường. Giờ đã thay đèn điện, cửa gương hiện đại, vật liệu sang trọng. Cuộc sống tưởng hình như vô vị và êm đềm, nhưng đâu nào ngờ, một ngày cũng xa. Lúc nào:

Đột nhiên đèn vụt tắt

Phòng buyn-ding tối

Nhanh lên để mở cửa sổ

Chợt thấy trăng tròn”

Quỹ đạo của đời người luôn tồn tại luật nhân quả. Đèn điện sáng choang có thể thay thế ánh trăng, nhưng ko thể trường tồn, trong khoảng thời gian dài. Có những lúc hết điện, ko thể thắp sáng để phục vụ con người, lúc này con người trở về với thực tại, với tự nhiên. Để rồi bất giác nhìn thấy rằng:Chợt thấy trăng tròn” . Nhịp thơ nhanh, man dại cũng chính là sự bất thần, giật thót của lòng người. Trăng tròn tượng trưng cho tình yêu tròn đầy, trọn vẹn của trăng dành cho con người. Con người đã quá quen với những thứ vật chất xa hoa, chỉ có tự nhiên là vĩnh cửu, trường tồn, chỉ có tình yêu là bất tử.

Bấy giờ lòng người cảm thấy chông chênh, hổ thẹn:

Ngửng mặt lên để thấy mặt

Một cái gì đó đẫm nước mắt

Giống như đồng là một chiếc xe tăng

Giống như một dòng sông là một khu rừng”

Đương đầu với trăng, đương đầu với mọi người, chúng ta nhìn thấy những thiếu sót của chính mình. Đối diện với quá khứ vong ân bội nghĩa, người ta mới thấy mình thật tồi tệ. Vầng trăng của tuổi thơ gắn bó, của chiến trường khó khăn đó nhưng vì những thứ vật chất phù phiếm nhưng ta đánh mất đi những kỉ niệm, tình bạn thân yêu. Bao kỉ niệm xưa chợt ùa về, làm dậy sóng trong ta biết bao xúc cảm mạnh mẽ, xúc động có, nghẹn ngào có và cao trào nhất là sự hối lỗi, day dứt tới tận đáy lòng.

Trăng vẫn thế, vẫn mộc mạc, giản dị:

Mặt trăng tròn và tròn

Kể cho tôi nghe về một người trùng hợp

Mặt trăng yên lặng

Đủ để làm tôi giật thót.”

Trăng yên ắng, vẫn thanh tao, giản dị nhưng rất riêng, ko lẫn với bất kỳ thứ gì khác. Và trái tim trăng vẫn tròn vành vạnh, vẫn bao dung, bao dung, mến thương cao đẹp. Trăng vẫn một lòng hướng về người dẫu lòng người thay đổi, xa cách. Trăng lặng lẽ theo bước chân người, soi bóng đời người. Một nghĩa cử cao đẹp, bao dung và khoan thứ.

Nghệ thuật gợi hình làm cho hình ảnh thơ có sức gợi và lôi cuốn hơn trong lòng người đọc. Hai câu cuối như một lời thơ tự trách, một lời tự vấn đớn đau của lòng người. Sự bất thần của tác giả kết lại bài thơ như một cánh cửa mở ra một thông điệp nhưng thi sĩ Nguyễn Duy muốn gửi gắm tới độc giả bao thế hệ: Đó là cuộc sống ngày càng thay đổi, có nhiều thứ có thể thay đổi. và có thể sắm được bằng tiền, chỉ có lòng hàm ân mới vững bền và đáng trân trọng.

Em hãy nêu vài cảm nhận về bài viết cảm nhận bài thơ Ánh trăng. Mong thu được phản hồi của bạn.

Đăng bởi: thomo.vn

Phân mục: Kiến Thức Chung

Xem thêm chi tiết về Cảm nhận về bài thơ Ánh trăng ngắn hay nhất

Source: THOMO
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận