Cảm nhận về bài thơ Vội vàng Mở bài Cảm nhận về bài thơ Vội vàng         “Xuân Diệu là một người của đời, một người ở giữa loà…

Bạn đang xem: Cảm nhận về bài thơ Vội vàng Mở bài Cảm nhận về bài thơ Vội vàng         “Xuân Diệu là một người của đời, một người ở giữa loà… …

Mở bài Nhận xét về bài thơ Vội vã

“Xuân Diệu là con người của trần gian, con người giữa nhân loại. Lầu thơ của ông dựng trên mảnh đất của một trái tim trần gian” (Thế Lữ). Trong kho tàng thi ca của văn học Việt Nam, cái tên Xuân Diệu luôn được gọi với sự ngưỡng mộ, yêu quý với từng vần thơ trẻ trung, nồng nhiệt khiến người nào cũng phải say lòng. Bài thơ đã ghi dấu tên ông cho tới hiện giờ ko ngần ngại nhưng khẳng định ngay đó là Vội vã.

Thân bài Cảm nhận về bài thơ Vội vã

Xuân Diệu mang đến cho người đọc một chất thơ lạ mắt, riêng lẻ, phong cách nên lúc nhắc tới ông, người ta sẽ gán cho ông danh hiệu “thi sĩ mới nhất trong các thi sĩ mới”. Xúc cảm chủ đạo ông gửi gắm trong thơ là tình yêu cuộc sống, một tình yêu mãnh liệt, sôi nổi, một thái độ sống sáng sủa, trân trọng từng phút giây được sống. Trong Vội vã chủ yếu toát lên vẻ đẹp, mối quan hệ giữa cuộc sống trần thế và vẻ đẹp của đời người là tuổi xanh.

Một nghệ sĩ có cái nhìn mới, Tây thiên như ông nên ngay từ những câu thơ trước hết đã cho thấy cảm nhận của thi sĩ về sự trôi nhanh của thời kì khiến ông khát khao đi trái lại Tạo hóa, để níu kéo thời kì:

“Tôi muốn mặt trời ngừng chiếu sáng

Cho hương đừng bay đi”

Một thái độ rất ngông cuồng của Xuân Diệu, lạ lùng nhưng chỉ những thi sĩ có khát vọng táo tợn mới “tắt nắng”, “buộc gió”. Tình yêu mãnh liệt, khát khao vẻ đẹp cuộc sống của thi sĩ được trình bày thâm thúy qua bốn dòng thơ tiếp theo. Xuân Diệu dùng những động từ mạnh cho thấy ông muốn cướp đoạt quyền của Tạo hóa, giữ lại sắc hương của mùa xuân trong nhân gian. Một điều ước nghe có vẻ xa vời, hão huyền nhưng rất nghệ thuật, rất quyết liệt.

Đã nói lên ước nguyện của mình, thi sĩ tiếp tục đi sâu vào bức tranh tự nhiên tươi đẹp để thưởng ngoạn:

Đây là tháng của ong và bướm

Tôi ko đợi nắng hè về để đón xuân.”

Khát vọng mãnh liệt nên cách cảm, cách mô tả của ông cũng trở thành táo tợn hơn nhiều. Việc lặp cấu trúc “còn đây” càng nhấn mạnh vẻ đẹp của bức tranh mùa xuân, làm nổi trội hương sắc, gợi âm thanh. Tác giả cảm nhận quang cảnh tự nhiên bằng tất cả các giác quan của mình, cảnh vật và âm thanh được thi sĩ mô tả từ hình dáng tới cảm giác về độ đậm, nét, hương thơm cụ thể của cảnh vật. Nhờ đó, vẻ đẹp của mùa xuân nổi trội tràn đầy sức sống, nồng nàn, hoan hỉ, rộn rực. Đất trời đẹp nhất lúc mùa xuân tới và con người vui nhất là lúc còn trẻ, ngay trong tâm tưởng thi sĩ lúc này. Nhưng tuổi xanh sẽ ko ở đó mãi, nó sẽ tàn phai theo thời kì nên anh muốn sống nhanh hơn, gấp hơn nữa để cảm nhận hết.

Khát vọng sống càng mạnh mẽ, thi sĩ càng băn khoăn, lo sợ trước thời cuộc trong khi khát vọng sống trong ông ngày càng mãnh liệt.

“Xuân tới tức là xuân đang qua

Ko bao giờ, ôi! Ko bao giờ lặp lại…”

Lúc thanh xuân qua đi, tuổi xanh của thanh xuân qua đi một lượt, lúc tuổi xanh đấy bỏ qua bao nhiêu điều thì chẳng còn lại gì trong nhận thức và nỗi sợ hãi của thi sĩ. Cuộc sống tươi đẹp này sẽ ko kì vọng một người nào, thi sĩ muốn sống vội, sống vội ko phải là sống cho qua ngày, nhưng là ko ngừng tận hưởng từng phút còn lại để đón nhận tất cả những điều tuyệt vời của cuộc đời. . Hãy sống sao cho mỗi khoảnh khắc đều trọn vẹn, sống một ngày là một ngày ý nghĩa, còn hơn mười ngày trống vắng trôi qua vô nghĩa. Chúng ta phải luôn giữ cho mình một mùa xuân yêu tuổi xanh và sức sống xanh tươi như trong một bài thơ khác Xuân Diệu đã viết:

“Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt

Còn hơn buồn lẻ loi suốt trăm năm”

Chính vì cảm nhận thâm thúy rằng thời kì tuyến tính đã trôi qua sẽ quay trở lại, nhưng tuổi xanh của một người sẽ ko “hai lần lùi bước” nên thi sĩ đã trình bày một cách mãnh liệt, nồng nàn ở những dòng cuối bài thơ:

“Đi nào! Chiều chưa sang mùa

toi muon om

…Tôi muốn cắn bạn”

Nếu tinh ý sẽ thấy một sự tăng tốc nhanh hơn rất nhiều, có thể đó là sự vội vã của thi sĩ để sống hết mình, thúc giục mọi người tiến lên. Từ “tôi muốn” cùng với sự tăng tiến của các động từ “tua, say, thu, cắn” càng rõ hơn, trái tim nồng nàn tới tận cùng của Xuân Diệu, nhưng đỉnh điểm là động từ “cắn” dường như thi sĩ muốn ôm lấy và giành lấy mọi thứ cho riêng mình. Tuy nhiên, anh ko quên rằng mình sẽ góp sức và tô điểm cho cuộc sống tươi đẹp này vững bền hơn lúc nghĩ tới việc sống hết mình.

Cuối bài Nhận xét về bài thơ vội vã

Bài thơ “vội vã” có thể nói là một tuyệt tác trong thơ Mới của thi sĩ Xuân Diệu. Với cách gieo vần, chơi chữ mới lạ, lạ mắt, sử dụng các yếu tố nghệ thuật thu hút người đọc vào từng câu thơ. Qua đó, thi sĩ gửi gắm triết lý nhân sinh tích cực tới mọi người cũng vô cùng quý giá.

Đăng bởi: thomo.vn

Phân mục: Văn lớp 11 , Ngữ Văn 11

Xem thêm chi tiết về Cảm nhận về bài thơ Vội vàng
Mở bài Cảm nhận về bài thơ Vội vàng “Xuân Diệu là một người của đời, một người ở giữa loà…

Source: THOMO
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận