Nữ điều dưỡng tại bệnh viện dã chiến ở TP.HCM: Lâu rồi ko trang điểm, soi gương

Bạn đang xem: Nữ điều dưỡng tại bệnh viện dã chiến ở TP.HCM: Lâu rồi không trang điểm, soi gương tại thomo.vn Y tá Võ Thị Thủy Nguyên (40 tuổi, công việc tại Bệnh viện …

Y tá Võ Thị Thủy Nguyên (40 tuổi, công việc tại Bệnh viện Thông Nha TP.HCM) đã tự nguyện chăm sóc bệnh nhân COVID-19 tại Bệnh viện dã chiến số 8 (TP.HCM) kể từ lúc vụ án xảy ra. Dịch bệnh trong thành thị mở màn ngày càng tăng.

Ruan san sẻ, trước lúc vào trung tâm phòng chống dịch, cô biết mình sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng cô luôn sẵn sàng tâm lý. “Nếu có thể góp phần sức mình để giúp nhiều bệnh nhân khỏi bệnh thì tôi mừng lắm rồi, dù phải hy sinh cũng ra tiền tuyến lúc Tổ quốc cần”, nữ y tá tiết lộ.

Bước chân vào Bệnh viện dã chiến cấp 8, chị Thủy Nguyễn tự vấn: Đừng bao giờ chậm, vì nếu ko nhanh, bệnh nhân sẽ nặng thêm. Lúc lên khoa, một bệnh nhân mới nhập viện, yêu cầu đủ thứ, y tá Thủy Nguyên và các viên chức y tế khác sẵn sàng nhường quạt máy hay đồ ăn cho bệnh nhân dùng trước. Bởi những viên chức y tế như chị Nguyên ko muốn tâm lý của bệnh nhân bị tác động.

Nguyên y tá thường xuyên kết nối, san sẻ với bệnh nhân. Ảnh: Haven Road.

Ở bệnh viện dã chiến, nhiệm vụ tranh đấu ko ngừng nghỉ, vì vậy hãy tranh thủ từng giây từng phút, kể cả lúc ăn ngủ. Cô y tá ko nhớ nổi đã bao nhiêu ngày cô ko soi gương, ko trang điểm. Lúc lấy lại sức sau bữa ăn hàng ngày, đôi lúc cô ngủ quên và bật dậy ngay lúc đồng nghiệp kêu cứu.

Cũng như bao nữ cán bộ y tế đã lập gia đình, chị Nguyên nhớ nhung da diết lúc phải xa chồng con nên phải dốc hết tâm sức chăm sóc bệnh nhân, mong bệnh nhân sớm hồi phục, bệnh dịch sớm qua khỏi. trở lại với gia đình của cô đó. gia đình.

Tuy nhiên, về trong khoảng thời gian dài, chị quyết tâm kết thúc đợt bùng phát trước lúc rời khỏi khu vực điều trị cho bệnh nhân COVID-19. Tiết kiệm từng phút giây được ngơi nghỉ ngắn ngủi, nhận một cuộc gọi về nhà và nghe vài lời tâm tình tâm thành từ chồng con cũng đủ để cô vơi đi nỗi nhớ.

Các y tá sử dụng thời kì nghỉ của họ để gọi lại cho trẻ bất kỳ lúc nào chúng có thể. Ảnh: Haven Road.

Trước lúc nhập viện và hàng ngày, chị Nguyên luôn phải làm công việc tâm lý cùng hai cô con gái nhỏ (9 tuổi, gần 14 tuổi). “Ông bà nội, ngoại đều ở xa, chồng bận công việc, quyết tâm điều trị cho bệnh nhân COVID-19 chưa biết bao giờ mới về, nên tập cho con cháu gánh vác trách nhiệm trong gia đình.

Bạn còn trẻ nhưng có tâm hồn chín chắn. Một người phải biết làm tất cả mọi việc như nấu bếp, chăm sóc nhau, đứa lớn chăm em nhỏ, em nhỏ giúp sức lúc chị lớn làm việc vất vả … ”, Nguyên tiết lộ.

Đang lâm vào tình cảnh khó khăn lúc biết mình phải xa mẹ, hai đứa con thơ dại của chị Nguyên đã vô cùng áp đảo và kéo tay áo chị. Nhưng thấy mẹ phân tích kỹ lưỡng, chúng ta hãy sống vì mọi người, mọi người hãy biết hy sinh để đương đầu với dịch bệnh, các con reo hò nồng nhiệt. Ngày vào trung tâm phòng dịch, chị chỉ nhắn nhủ ngắn gọn với chồng con: chị và các con phải siêng năng, hết dịch sẽ quay lại.

Lúc xa gia đình, xa con cái, chị Nguyên coi bệnh nhân là người thân. Có một thời kì ngắn để khám bệnh nhân lúc nằm trên giường gấp. Họ dành cho họ cái nhìn trân trọng khiến chị Nguyên và các viên chức y tế phải nỗ lực hơn để cứu bệnh nhân.

Lê Phương – Hà Văn Đạo

Xem thêm chi tiết về Nữ điều dưỡng tại bệnh viện dã chiến ở TP.HCM: Lâu rồi không trang điểm, soi gương

Source: thomo
Categories: Tin tức

Mời các bạn xem thêm danh sách tổng hợp Tóm tắt

Viết một bình luận