Phân tích khổ 1 trong bài thơ Vội Vàng Phân tích khổ 1 trong bài thơ Vội Vàng (Từ câu 1 đến câu 13) – Bài mẫu 1          Mỗi nhà t…

Bạn đang xem: Phân tích khổ 1 trong bài thơ Vội Vàng Phân tích khổ 1 trong bài thơ Vội Vàng (Từ câu 1 đến câu 13) – Bài mẫu 1          Mỗi nhà …

Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Vội vã (Từ câu 1 tới câu 13) – Bài mẫu 1


Mỗi thi sĩ tới với văn đàn đều mang một dấu ấn riêng, mang một vài mắt mới để lại dấu ấn trong lòng người đọc, nếu như đôi mắt thơ Huy Cận mang một nỗi buồn ko gian thì đôi mắt thơ Xuân Diệu là đôi mắt thi nhân. . màu xanh để nâng niu vẻ đẹp của toàn cầu, để mang trái tim và dòng tính nóng của mình mang lại sự sống cho toàn cầu. Khổ thơ đầu vội vã mang vong hồn đó.

“Tôi muốn mặt trời ngừng chiếu sáng

Để màu ko phai

Tôi muốn buộc gió

Để cho hương ko bay đi.”

Hình như hồn thơ dồi dào, trẻ trung của Xuân Diệu đã biến câu thơ thành một luồng sinh khí sống chảy qua từng câu chữ, nhưng ko những thế, Xuân Diệu còn muốn cướp đoạt quyền thông minh để biến toàn cầu thành một bữa tiệc tuyệt vời. màu thơm. Niềm khát khao mãnh liệt này xuất phát từ tình yêu toàn cầu nồng nàn và say đắm của tôi, muốn xách cả bầu rượu để nâng chén cùng tự nhiên. Đối với Xuân Diệu, nếu toàn cầu con người chỉ là một bức tranh với những sắc màu nhạt nhòa và những hương sắc nhạt nhòa, thì đó ko còn là toàn cầu nhưng mà thi sĩ hằng khát khao, luôn khát khao đem dòng máu ấm áp và tình yêu của mình hiến dâng cho nó.

Nếu như ở những dòng mở đầu của bài thơ là sự trình bày mạnh mẽ khát vọng tắt nắng, buộc gió để giữ lấy vẻ đẹp của thế gian, thì ở những dòng tiếp theo, Xuân Diệu ko chỉ vẽ nên bức tranh tự nhiên như một vẻ đẹp. bữa tiệc xuân khổng lồ nhưng mà còn mang tới cho người đọc một cách cảm nhận mới về cuộc sống:

“Đây là mật của một con ong và mật của một tháng

Đây là những bông hoa của những cánh đồng xanh

Kìa cành lá rung rinh

Của con bướm này, đây là một bản tình khúc.

Và đây là ánh sáng nhấp nháy

Mỗi sớm mai Thần Vui Vẻ gõ cửa

Tháng giêng ngon như môi hồng

Tôi đang hạnh phúc. Nhưng vội vã một nửa

Tôi ko đợi mặt trời mùa hè, đã là mùa xuân.”

Có thể thấy, dưới “mắt non xanh rì”, khu vườn trần gian trong thơ Xuân Diệu ko chỉ đơn giản là một của những cảnh vật đơn sơ, vô vị, nhưng mà là của từng cây, từng lá, từng câu hát. Hồn như uống đôi mắt tình của thi sĩ nên cũng đượm mùi muối, biến vườn trụi thành vườn xuân. Đây là “tuần của mật, hoa đồng xanh, nhành lụa rung rinh, bản tình khúc…” tất cả đan kết, hòa quyện làm cho tranh Xuân Diệu rực rỡ và ngát hương. Bức tranh mùa xuân vừa có những sắc màu tươi trẻ, vừa có những âm thanh trong trẻo, ngọt ngào. Đặc thù việc so sánh táo tợn tháng giêng như một vài môi kề sát là một sự cải cách táo tợn và mới mẻ của thi sĩ. Lấy cái hữu hình để so sánh với cái vô hình, lấy cảm giác khơi gợi để nhớ lại thời kì, đặc thù là tình mến thương để gọi xuân về. Hóa ra trong con mắt của thi sĩ yêu thế gian bằng tình yêu đó, cảnh vật nơi đây đều là tình, vạn vật đều uyển chuyển yêu kiều, tất cả đều đượm mật tình. Một điều làm nên nét lạ mắt ở Xuân Diệu đó là, trước Xuân Diệu, các thi sĩ thường nhìn cuộc đời này đầy ắp những đau buồn. Bà Huyện Thanh Quan ví nó như “cái rạp” biết mấy nỗi đau, cụ Nguyễn Du gọi đó là những “sự kiện dâu bể”. Gần Xuân Diệu hơn, Thế Lữ đáng ghét thực tại tầm thường, trở về chốn bồng lai tiên giới, say sưa với lời ca, tiếng nhạc, trong tương lai. Nhưng Xuân Diệu ngay trong bài thơ này, với những dòng xúc cảm nóng bỏng yêu đời, rồi phác lên trang giấy, đã cho ta thấy cuộc đời vẫn tươi đẹp, vui tươi, đáng sống và nó như một bữa tiệc trần thế dành cho con người. để đắm chìm trong men say của tình yêu. Nên Hoài Thanh với nhận định rằng: “Xuân Diệu đốt cảnh tiễn người nào về hạ giới”.

Xuân Diệu tưởng mình chỉ là một thi sĩ nhạy cảm, tinh tế, đem hồn thơ của mình đem tình yêu đi khắp nơi, để say sưa với thơ của thi nhân, để con người ta nhìn thấy cuộc đời này thật đáng sống, biết trân trọng cuộc sống trần gian.

Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Vội vã (Từ câu 1 tới câu 13) – Bài văn mẫu 2

Phân tích khổ thơ 1 trong bài thơ Vội vàng |  văn học 11 hay nhất

Xuân Diệu thi sĩ nổi tiếng, kì cựu trong phong trào Thơ mới, kho tàng văn học Việt Nam đã được đóng góp và ghi dấu ấn bằng những tác phẩm thơ của ông. Những cái nhìn lãng mạn, dịu dàng của tình yêu ngọt ngào là cách nhưng mà ông hoàng thơ tình Xuân Diệu luôn mang tới cho độc giả. Ta sẽ thấy được sự tài tình trong văn pháp mô tả của thi sĩ trong mười ba dòng đầu của bài thơ “Vội vã”.

Mở đầu bài thơ “Vội vã” là ngôi sao năm cánh trình bày ước mong kì lạ của thi sĩ – ước muốn đảo ngược tự nhiên, một ước mong ko thể thực hiện được:

“Tôi muốn mặt trời ngừng chiếu sáng

Để màu ko phai

Tôi muốn buộc gió

Cho hương đừng bay đi”

Điệp ngữ “tôi muốn” cho thấy cái tôi trữ tình được trình bày mãnh liệt, một thiên đường trần gian ngọt ngào mang hương vị hiện đại tươi mới là những gì được xây dựng và cảm nhận về toàn cầu này theo một cách riêng. Nhịp thơ và kết cấu thơ gợi cảm giác khẩn trương, tức là lúc con người muốn can thiệp vào quy luật muôn thuở của tự nhiên, “muốn tắt nắng”, “muốn buộc gió”. Đó có phải là mong muốn rồ dại nhất thời bấy giờ? Nghĩ kỹ hơn, đây ko phải là mong ước ngô nghê, ngông cuồng của tuổi xanh nhưng mà là khát khao cháy bỏng của một con người khát khao sống đẹp. Khát vọng của tuổi xanh là khát khao níu kéo thời kì, một quan niệm sống chưa từng có trong thơ ca truyền thống. Xuân Diệu muốn tâm hồn mình mãi xanh tươi, màu sắc ko bao giờ phai, và muốn giữ mãi hương thơm cho đời. Điệp ngữ “tôi muốn tắt”, “tôi muốn buộc” trình bày khát vọng của thi sĩ. Ý định tắt nắng, buộc gió là muốn dùng quy luật tình cảm tư nhân để níu kéo quy luật của trời đất vũ trụ, thay thế ý định chủ quan cho quy luật khách quan, đó là mộng tưởng sẽ ko thể được. nhưng đồng thời đây cũng là đặc điểm chung trong thơ lãng mạn.

Chín câu tiếp theo bằng nét chữ, Xuân Diệu đã vẽ nên một bức tranh mùa xuân đầy xúc cảm, đầy hương sắc và tràn đầy tình xuân. Ở mỗi câu thơ ta thấy những phép liệt kê, những câu khẳng định, những câu cảm thán hoan hỉ về sự tồn tại của những sự vật nhưng mà câu ngụ ngôn nói tới” đây, điều này được lặp lại bốn lần, đồng thời cũng trình bày tình yêu cuộc sống, tình yêu tha thiết của thi sĩ. của cuộc sống và qua đó cũng trình bày:

“Đây là mật của một con ong và mật của một tháng

Đây là những bông hoa của những cánh đồng xanh

Kìa cành lá rung rinh

Của tổ anh đây tình khúc.

Và đây là…

…. Hoài Xuân”

Về tự nhiên, cái nhìn của Xuân Diệu là cái nhìn thắm thiết nên tự nhiên thường xuất hiện với vẻ đẹp của mùa xuân tình. Sự vật, hiện tượng, cảnh sắc tự nhiên trẻ trung, gợi cảm, quyến rũ. Ong bướm đang trong thời kỳ làm mật, hoa đồng nội xanh tốt phì nhiêu, lá cành e ấp rung rinh. , sơ khai. Đó là ánh nắng sớm mai, trong trẻo, điệu nhạc nồng nàn làm say đắm lòng người.

Với cách sử dụng các tính từ chỉ màu sắc, âm thanh, hình ảnh giàu sức gợi đã tạo nên một bức tranh mùa xuân tràn đầy sức sống. Mọi thứ đều mến thương, “rắc rắc”. Bức tranh mùa xuân ko mới, nhưng Xuân Diệu nhìn nó dưới đôi mắt xanh trẻ trung, bởi lần trước nhất tác giả ngờ ngạc, sung sướng, nhìn cái gì cũng đắm say, kiều diễm như một bữa tiệc trần. thời kì. Bức tranh đó mới tinh khôi: ong, bướm, hoa, chim, âm thanh, ánh sáng hiện lên như những hình ảnh nhân hóa tất cả đều tràn đầy hạnh phúc, tươi mát, dịu dàng và tràn đầy sức sống trong một toàn cầu. mộng tưởng xuất thần. Đặc thù, đó còn là khu vườn tình yêu, khu vườn tình yêu, khu vườn hạnh phúc được nhìn xuyên qua khu vườn xuân đó. Những điều tưởng chừng thân thuộc trong văn hóa truyền thống lại trở thành mới lạ trong con mắt của thi sĩ ham sống, ham sống.

“Và đây là ánh sáng nhấp nháy

Mỗi buổi sáng, Thần Vui vẻ gõ cửa.”

Ánh rạng đông tỏa sắc hồng đào, đầy bất thần vì tác giả cảm thấy toàn cầu xung quanh tràn đầy sức sống. Có nhẽ táo tợn nhất là so sánh:

“Tháng giêng ngon như môi kề môi”

Quan niệm thẩm mỹ hiện đại đối lập với ý kiến thơ truyền thống của Xuân Diệu đồng thời được trình bày qua hình ảnh so sánh lạ mắt. Tháng giêng mơn man cành tơ, dìu dặt khúc tình khúc, đầy ánh sáng, sắc hương, thanh âm, khơi gợi những xúc cảm trần thế của con người một cách nồng nàn, trong sáng và cao thượng. ko chút gợi cảm thành “môi kề môi”. Thi sĩ đã cụ thể hóa ước muốn của con người và vẻ đẹp tự nhiên bằng từ “ngon” một cách rất tài hoa. Mùa xuân ko chỉ được cảm nhận bằng thị giác, mùa xuân trong thơ Xuân Diệu còn được cảm nhận bằng vị giác, bằng xúc giác, bằng cả tâm hồn luôn “tỉnh bằng các giác quan” để tạo nên hình ảnh thơ khỏe khoắn, tràn đầy sức sống. cuộc sống. Vườn xuân tươi đẹp, người đẹp, thi nhân đã say sưa thưởng thức vẻ đẹp của toàn cầu, cuộc sống:

“Vui nhưng mà vội… hoài xuân”

Thú vui của thi sĩ ko trọn vẹn, một nửa là hết xuân, một nửa là giới hạn của cuộc đời nên thi sĩ vội tận hưởng, luyến tiếc, nuối tiếc mùa xuân ngay giữa mùa xuân. ĐÂY là nội dung luân lý trong lí thuyết sống của Xuân Diệu, lí do sống vội vã của Xuân Diệu.

Mười ba câu đầu ko quá ngắn cũng ko quá dài nhưng đủ để người đọc cảm thu được tâm hồn đang thổn thức trong tình yêu của Xuân Diệu. Tài năng của thi sĩ trình bày rõ ở cách mô tả, cách kể và cũng chính là lí do khiến bài thơ sống mãi theo thời kì.

Đăng bởi: thomo.vn

Phân mục: Văn lớp 11 , Ngữ Văn 11

Xem thêm chi tiết về Phân tích khổ 1 trong bài thơ Vội Vàng
Phân tích khổ 1 trong bài thơ Vội Vàng (Từ câu 1 đến câu 13) – Bài mẫu 1 Mỗi nhà t…

Source: THOMO
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận