Phân tích vẻ đẹp của sông Hương trong Ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường (hay nhất) Tuyển tập 900 bài văn mẫu 12 hay nhất với các chủ đề đa dạng như phân tích, cảm nhận, nghị luận. …

Bạn đang xem: Phân tích vẻ đẹp của sông Hương trong Ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường (hay nhất) Tuyển tập 900 bài văn mẫu 12 hay nhất với …

Tuyển tập 900 bài văn mẫu lớp 12 hay nhất với các chủ đề nhiều chủng loại như phân tích, cảm nhận, lập luận. Mời các bạn tham khảo bài viết Phân tích vẻ đẹp của sông Hương trong tác phẩm Người nào đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường để hiểu rõ hơn về nội dung tác phẩm.

Phân tích vẻ đẹp của sông Hương – Bài văn mẫu 1

“Người nào đã đặt tên cho dòng sông này” là một tự truyện xuất sắc của Hoàng Phủ Ngọc Tường lúc viết về dòng sông thơ mộng trữ tình xứ Huế. Mạch xúc cảm của bài văn là vẻ đẹp lạ mắt, khác lạ của dòng sông duy nhất chảy qua lòng thành thị Huế. Hoàng Phủ Ngọc Tường đã thật tài tình lúc mô tả vẻ đẹp và tâm hồn của dòng sông xứ Huế này.

Có nhẽ vì đặc trưng của thể loại tùy bút nên văn của Hoàng Phủ Ngọc Tường rất phóng khoáng, điêu luyện, nhẹ nhõm, mềm mại. Bằng trái tim yêu xứ Huế, yêu cảnh sắc tự nhiên, yêu dòng sông Hương, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã khoác vào bài thơ một màu sắc, một âm hưởng Huế rất riêng.

Sông Hương được tác giả truyền tụng là “con sông duy nhất chảy qua thành thị Huế”, là dòng sông len mình qua thành thị, chứng kiến ​​bao thay đổi của mảnh đất này.

Cái nhìn trước nhất của tác giả lúc viết về sông Hương là từ miền thượng nguồn. Vẻ đẹp của dòng sông lúc này khiến tác giả liên tưởng tới một cô gái giang hồ phóng khoáng, ngông cuồng và cuốn hút. Qua ngòi bút của tác giả, sông Hương hiện lên thật tuyệt vời “Sông Hương như một bản hùng ca của rừng già, lúc gầm thét giữa bóng nghìn cây, có lúc dữ dội vượt bao thác ghềnh, có lúc cuộn xoáy như cuồng phong xoáy vào vực sâu. của vực thẳm, có lúc dịu dàng say đắm giữa muôn dặm màu đỗ vũ chói lọi… Chỉ bằng một vài cụ thể, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã thu được vẻ đẹp dữ dội, có lúc dịu dàng của sông Hương, có nhẽ đây chính là nét đặc trưng của sông Hương lúc nó là vùng thượng nguồn, chịu nhiều thay đổi của thời tiết.

Thật lạ mắt lúc trong con mắt của tác giả, sông Hương như “Cô gái giang hồ phóng khoáng, hoang dại với khả năng, tâm hồn tự do, trong sáng”. Có nhẽ đây là một cách nhân hóa ẩn dụ để gợi lên vẻ đẹp hoang vu nhưng mà cuốn hút của dòng sông này. Tương tự, có thể thấy qua ngòi bút phóng khoáng của tác giả, dòng sông Hương ở thượng nguồn toát lên vẻ kì bí, hùng vĩ và đầy phong cách.

Tuy nhiên, đây mới chỉ là ở thượng nguồn, hãy cùng Hoàng Phủ Ngọc Tường khám phá vẻ đẹp của dòng sông này lúc chảy về thành thị Huế. Có nhẽ độc giả sẽ ko khỏi ngỡ ngàng với vẻ đẹp dịu dàng, mềm mại và uyển chuyển của nó. Tác giả đã so sánh sông Hương như “người yêu dịu dàng thủy chung của đất Cố đô”. Ko phải vô cớ nhưng mà tác giả lại so sánh nghệ thuật tương tự.

Sông Hương lúc chảy về thành thị có sức quyến rũ lớn đối với người đọc. Ở đây ta nhận thấy một lối viết nhẹ nhõm, tinh tế, rất tài hoa của tác giả. Ông đã vẽ nên vẻ đẹp của sông Hương ko chỉ bằng tiếng nói nhưng mà còn bằng trái tim giàu tình mến thương. Giữa cánh đồng Châu Hóa đầy hoa dại, dòng sông Hương như một “nàng công chúa ngủ trong rừng” – một vẻ đẹp muôn màu của một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp. Và sông Hương bỗng “đổi dòng liên miên” “ôm lấy chân núi Thiên Mụ”, “nổi giữa hai dãy đồi sừng sững như tòa thành”. Cách mô tả quá trữ tình, quá lạ mắt khiến người đọc khó có thể cưỡng lại vẻ đẹp siêu phàm này.

Dòng sông Hương vừa mềm mại vừa dịu dàng “mềm như lụa” thỉnh thoảng phản chiếu những ánh phản chiếu đủ màu sắc sớm xanh, trưa vàng, chiều tím. Sự thay đổi màu sắc theo thời kì và theo mùa như thế này đã làm nên nét đặc trưng cho những người nào muốn ngắm nhìn dòng sông Hương từ lâu.

Hoàng Phủ Ngọc Tường đã mô tả sông Hương như một bức tranh vẽ nên bức tranh xuất sắc nhất, tuyệt vời nhất về dòng sông huyền thoại này. Dòng sông Hương tạo nên vẻ đẹp của cố đô Huế, ẩn chứa trong lớp trầm tích của lịch sử văn hóa hàng nghìn năm.

Thú vị nhất là đoạn sông Hương chảy giữa lòng Huế, tác giả tưởng như sông Hương tìm thấy mình lúc gặp thành thị thân yêu nên bừng sáng lên.

Vẻ đẹp của dòng sông này được nhìn nhận từ nhiều góc độ không giống nhau. Nhìn bằng con mắt hội họa, sông Hương và các nhánh của nó tạo nên những đường nét tinh tế làm nên vẻ đẹp cổ truyền của cố đô; Qua cách cảm nhận âm nhạc, sông Hương như một bản nhạc chậm rãi, sâu lắng, trữ tình… Một vẻ đẹp khiến người khác phải ngỡ ngàng và say đắm ko thể dứt ra được.

Sông Hương còn là chứng nhân của lịch sử, là “người” chứng kiến ​​sự thay đổi của cố đô Huế từng ngày. Trong sách Dư địa chí, “Dòng sông Viễn Châu đã tranh đấu oanh liệt bảo vệ biên giới phía Nam của nước Đại Việt qua các thế kỷ trung đại, vẻ vang kinh thành Phú Xuân của người hùng Nguyễn Huệ…”

Có thể nói, để cảm thu được sông Hương với nhiều góc độ, nhiều vẻ đẹp không giống nhau, Hoàng Phủ Ngọc Tường phải có một trái tim nhạy cảm, yêu và tha thiết dòng sông thơ mộng này. Một lối viết giản dị, nhẹ nhõm nhưng cuốn hút đã khiến người đọc ko kìm được xúc động. Tác giả đã phát huy được nét rực rỡ của lối bút sắc sảo, giàu xúc cảm này.

“Người nào đã đặt tên cho dòng sông này” là một áng văn thật lạ mắt. Dòng sông Hương xuất hiện với tất cả vẻ đẹp của nó.

Phân tích vẻ đẹp của sông Hương – Bài văn mẫu 2

Phân Tích Vẻ Đẹp Của Sông Hương Trong Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông Của Hoàng Phủ Ngọc Tường |  900 bài Văn mẫu 12 hay nhất (ảnh 2)

Hoàng Phủ Ngọc Tường thuộc thế hệ thi sĩ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông là cây bút có phong cách lạ mắt và sở trường đặc trưng về tùy bút, viết chính luận. Một trong những bút ký khá thành công của ông là Người nào đã đặt tên cho dòng sông?. Trong bài viết này, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã làm nổi trội vẻ đẹp của sông Hương, vẻ đẹp của kinh thành Huế dưới nhiều góc độ không giống nhau, từ lịch sử tới văn hóa, tâm hồn con người xứ Huế.

a) Vẻ đẹp của sông Hương nhìn từ cảnh vật tự nhiên:

Với tâm hồn nghệ sĩ giàu xúc cảm, giàu trí tưởng tượng, với tình cảm thiết tha, gắn bó và tự hào với Huế; bằng vốn từ phong phú và óc quan sát tinh tế, thông minh… nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường đã khám phá và mô tả sinh động vẻ đẹp thơ mộng của sông Hương, vẻ đẹp của cảnh sắc tự nhiên sông Hương. Sông Hương được tác giả mô tả với nhiều xúc cảm không giống nhau:

Lúc đi qua lòng Trường Sơn, sông Hương mang vẻ đẹp “phóng khoáng và hoang dại” như một cô gái giang hồ, là bản hùng ca của rừng già, gầm thét giữa cỏ cây, dữ dội qua núi rừng. thác ghềnh, cuộn xoáy như cơn lốc vào những vực thẳm kín đáo…

– Lúc ra khỏi rừng: sông Hương nhanh chóng khoác lên mình vẻ đẹp dịu dàng và trí tuệ, trở thành người mẹ phù sa bồi đắp cho một vùng văn hóa của quốc gia.

– Lúc chảy về phía Nam thành thị Huế: sông Hương mang vẻ đẹp huyền ảo như phản chiếu nhiều sắc màu “sớm xanh, trưa vàng, chiều tím”.

Lúc lặng lẽ chảy dưới chân những dòng sông róc rách âm u và lăng tẩm tự hào của các vị vua triều Nguyễn, sông Hương mang một vẻ đẹp “lặng như một khúc triết xưa”.

– Lúc đi trong tiếng chuông chùa Thiên Mụ ngân nga: dòng sông Hương mang vẻ đẹp mang màu sắc triết học.

– Lúc đi qua những bãi biển trong xanh ở ngoại thành Kim Long, dòng sông Hương mang vẻ đẹp “vui tươi”.

– Lúc chảy qua thành thị Huế: sông Hương mang vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình và mềm mại như một dải lụa: “Qua mặt thành thị ở Cồn Gia Viên, sông Hương uốn cong một cánh cung và hơi lùi về cồn Hến. ; Đường cong đấy làm mềm mại dòng sông, như một tiếng “xin vâng” ko thành lời của tình yêu.

– Lúc rời kinh thành Huế: Sông Hương mang vẻ đẹp mộng mơ, hư ảo lúc đi qua những nương dâu, lũy tre, hàng cau bên thôn Vĩ Dạ: “Rời kinh thành Huế, sông Hương xuôi về phương Bắc. , ôm lấy hòn Hến quanh năm thơ mộng trong sương khói, đang rời xa chốn thị thành với nỗi nhớ để lại giữa màu xanh của lũy tre của những rặng cau bên bờ Vĩ Dạ. Điều đặc trưng của sông Hương là sự đổi dòng bất thần trước lúc rời thành thị như một sự lưu luyến trước lúc chia tay để rồi như chợt nhớ ra một điều gì đó chưa kịp nói ra, nó chợt đổi dòng, rẽ hướng. đông tây để ngắm thành thị lần cuối ở một góc phố cổ Bao Vinh”. Tác giả đã cảm nhận khúc quanh này của sông Hương một cách rất riêng “Tôi gọi là lưu luyến, chút lưu luyến”. mối tình kín đáo. Và cũng như Kiều trong đêm tình, ở ngã ba này, sông Hương đã trở lại tìm Kim Trọng trước cửa, để nói lời thề non hứa hẹn biển. Cách cảm nhận này của nhà văn đã làm cho sông Hương ko chỉ đẹp nhưng mà còn trữ tình hơn.

b) Vẻ đẹp sông Hương nhìn từ góc độ văn hóa:

Sông Hương ko chỉ đẹp về cảnh sắc tự nhiên nhưng mà sông Hương còn đẹp ở góc độ văn hóa. Tác giả liên tưởng sông Hương với âm nhạc cổ điển Huế: sông Hương nhưng mà “người nhạc sĩ đêm khuya đánh đàn” là dòng sông thơ mộng nhưng mà thi nhân nào cũng cảm thu được. Để làm rõ điều này, tác giả đã liên hệ và đưa ra một số cách cảm nhận riêng về sông Hương của một số thi sĩ như tác giả gắn với Nguyễn Du và Truyện Kiều, Cao Bá Quát lại có cách cảm nhận khác. riêng của nó, là vẻ đẹp hùng vĩ của sông Hương “như gươm dựng trời xanh”; Bà Huyện Thanh Quan cảm nhận sông Hương với mối “hoài cổ”, với bóng chiều tà, và sông Hương chợt lìa xa sức mạnh phục sinh của tâm hồn, trong thơ Tố Hữu. Và đây, một lần nữa, sông Hương thực thụ là Kiều.

Vậy nó là thomo.vn vừa đưa ra gợi ý cơ bản cũng như một số bài văn mẫu Phân tích vẻ đẹp của sông Hương trong tác phẩm Người nào đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường để các em tham khảo và có thể viết thành một bài văn mẫu hoàn chỉnh. Chúc may mắn với việc học tiếng nói của bạn!

Đăng bởi: thomo.vn

Phân mục: Văn học lớp 12 , Ngữ Văn 12

Xem thêm chi tiết về Phân tích vẻ đẹp của sông Hương trong Ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường

(hay nhất)
Tuyển tập 900 bài văn mẫu 12 hay nhất với các chủ đề đa dạng như phân tích, cảm nhận, nghị luận. …

Source: THOMO
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận