Tâm tình xúc động của mẹ đơn thân, để con gái ở nhà xung phong vào tâm dịch Bắc Giang

Bạn đang xem: Tâm sự xúc động của mẹ đơn thân, để con gái ở nhà xung phong vào tâm dịch Bắc Giang tại thomo.vn Chị Võ Thị Hoài Thương – là một trong 6 …

Chị Võ Thị Hoài Thương – là một trong 6 nữ điều dưỡng của Bệnh viện Đà Nẵng hỗ trợ Trung tâm Dịch tễ tỉnh Bắc Giang trong trận đánh chống lại COVID-19. Trong quá trình làm việc tại đây, mọi khó khăn, nỗ lực đều vượt qua, chỉ có nỗi nhớ con luôn túc trực trong tâm trí người mẹ này.

Chị Thương, 37 tuổi, làm mẹ đơn thân hơn 10 năm, chồng chị mất sớm trong một vụ tai nạn. Từ lúc chồng mất, mẹ con chị Thương gắn bó với nhau, chị vừa làm mẹ vừa làm cha. Nhưng kể từ lúc COVID-19 bùng phát, bà mẹ đơn thân này đã trở thành tự nguyện viên trên tuyến đầu của trận đánh chống lại đại dịch. Cô san sớt, cô làm được điều này là bởi luôn có động lực lớn ở phía sau và đó chính là con gái của cô.

Ngày Thương đi chống dịch, con gái thủ thỉ với mẹ để tự tin hoàn thành nhiệm vụ. Ảnh: Yumei / Bộ Y tế.

Có nhẽ vì hoàn cảnh một mẹ một con nên con gái Thương từ nhỏ đã sống tự lập. Cùng ngày, cô san sớt với các con rằng mình sẽ tới Bắc Giang để chống lại dịch bệnh, cô con gái thì thầm với mẹ rằng: “Mẹ cứ tự tin hoàn thành nhiệm vụ. Con sẽ tự lo cho bản thân ở nhà. Con đã trưởng thành rồi.” , và tôi ko còn là một đứa trẻ nữa. “

Trước lúc tới trung tâm phòng chống dịch, chị Thương đưa con gái về nhà bà ngoại ở Quảng Nam, vì chị đi chống dịch ko biết bao giờ mới về.

Ở Bắc Giang, mỗi lúc hoàn thành nhiệm vụ, cô đều gọi đàn ông về, bởi vì ở nơi xa xôi đó, cô rất nhớ anh. Nghe giọng nói của con, nhất là trước sự động viên của con, Thương muốn khóc nhưng phải kìm lại, vì sợ tác động tới tâm lý của con. “Lúc đó, tôi phải cố tỏ ra là người mạnh mẽ trước mặt các con vì nếu tôi khóc, tâm lý của các con sẽ bị tác động”, cô nói.

Lúc làm nhiệm vụ tại phường, mặc quần áo bảo hộ kín mít, trong thời tiết nắng nóng, người mất nhiều sức và rất mệt nhưng Thương và đồng nghiệp chỉ ngơi nghỉ 1-2 tiếng rồi lấy lại sức và tiếp tục. công việc.

Tại Bắc Giang, sau lúc hoàn thành Trung tâm hồi sức tích cực 100 giường, chị Thương được giao nhiệm vụ hỗ trợ Bệnh viện Chợ Rẫy xử lý các ca nguy nan tại Bệnh viện Lao phổi. Mặc dù đã từng đương đầu với dịch ở Đà Nẵng nhưng lần này tới Bắc Giang, trải nghiệm của cô hoàn toàn khác với đợt dịch ở Đà Nẵng. “Lúc làm việc tại Bắc Giang, điều khác lạ nhất so với Đà Nẵng là khí hậu nóng nực, khó chịu, cùng với việc số lượng bệnh nhân nặng trẻ tuổi thay đổi rất nhanh, thực sự rất nguy hiểm và căng thẳng cho hàng ngũ y thầy thuốc. .

Thương trong bộ đồ bảo hộ chăm sóc bệnh nhân COVID-19.

Trước lúc vào chăm sóc bệnh nhân, người nào đó có thể lo lắng ở đâu đó, nhưng bước vào ICU và nhìn thấy bệnh nhân, mọi sợ hãi đều tan biến. Lúc đó, tôi chỉ muốn làm hết sức để các cháu khỏe mạnh nhưng ko nghĩ ngợi gì ”, y tá Thương nói.

Dù điều trị ở nơi có nhiều bệnh nhân hiểm nghèo nhưng chị Thương cũng có những kỷ niệm rất đỗi thân yêu. Trong ca trực đêm 4/6, một nam bệnh nhân phải lọc máu nhưng vẫn tỉnh táo. Anh vẫy tay ra hiệu đưa cô đi tiểu. Nhìn quanh phòng ko thấy bồn tiểu nam nên Thương lấy một chai dịch đã cạn, khoét một lỗ rồi đưa cho bệnh nhân đi vệ sinh.

Mọi người nói vậy thì có vẻ lạ, nhưng việc các y tá chăm sóc bệnh nhân nặng – đặc trưng là lúc họ bị bệnh nặng do COVID-19 thì thực sự rất tầm thường ”, chị Thương san sớt.

Xem thêm chi tiết về Tâm sự xúc động của mẹ đơn thân, để con gái ở nhà xung phong vào tâm dịch Bắc Giang

Source: thomo
Categories: Tin tức

Qua bài viết này chúng tôi hi vọng sẽ giúp các bạn hiểu rõ về Xem chi tiết

Viết một bình luận