Thuyết mình về nhà thơ Xuân Quỳnh

Bạn đang xem: Thuyết mình về nhà thơ Xuân Quỳnh tại thomo.vn Đề bài: Thuyết mình về thi sĩ Xuân Quỳnh Bài làm: Xuân Quỳnh, một cô gái mồ côi nghèo khổ, lớn lên giữa …

Đề bài: Thuyết mình về thi sĩ Xuân Quỳnh

Bài làm:

Xuân Quỳnh, một cô gái mồ côi nghèo khổ, lớn lên giữa một thời kì quốc gia phải đương đầu với vô vàn khó khăn về kinh tế, về chiến tranh… Nhưng Xuân Quỳnh, khác nào một cây xương rồng kiên cường và kì diệu trên sa mạc, đã vắt kiệt sức mình để nở những bông hoa quý cho cuộc đời.

Xuân Quỳnh là thi sĩ nữ tiêu biểu của thế hệ thi sĩ sinh ra ở thập kỉ bốn mươi và “ra ràng” với những tác phẩm thơ trẻ ở thập kỉ sáu mươi. Bà được xem là nữ thi sĩ nổi tiếng với nhiều bài thơ tình được nhiều người biết tới như Thuyền và Biển, Sóng, Thơ tình cuối mùa thu, Tiếng gà trưa…
 
Bà tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh, sinh ngày sáu tháng mười năm một nghìn chín trăm bốn mươi hai tại làng La Khê, xã Văn Khê, tỉnh Hà Tây (nay là quận Hà Đông, Hà Nội). Xuất thân trong một gia đình công chức, mẹ mất sớm, bố thường xuyên công việc xa gia đình, bà được bà nội nuôi dạy từ nhỏ tới lúc trưởng thành.
 
Cuộc đời của bà tuy ngắn ngủi, vỏn vẹn bốn mươi sáu năm nhưng cũng là thời kì đẹp nhất trong cuộc đời và sự nghiệp văn thơ của mình.  Khởi đầu sự nghiệp bà là một diễn viên múa. Bà bước vào cuộc đời với tất cả niềm đắm mê và trong sáng kỳ lạ. Tháng hai năm một nghìn chín trăm năm lăm, Xuân Quỳnh được tuyển vào Đoàn Văn người lao động dân Trung ương và được huấn luyện thành diễn viên múa. Bà đã nhiều lần đi trình diễn ở nước ngoài và dự Đại hội thanh niên sinh viên toàn cầu năm một nghìn chín trăm năm mươi chín tại Viena .

Từ năm một nghìn chín trăm sáu hai tới một nghìn chín trăm sáu tư, Xuân Quỳnh học trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ (khoá I) của Hội Nhà văn Việt Nam. Sau lúc học xong, làm việc tại báo Văn nghệ, báo Phụ nữ Việt nam. Xuân Quỳnh là hội viên từ năm một nghìn chín trăm sáu bảy, ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khoá III.

Cũng giống như hồ hết nữ sĩ Đông Tây Kim Cổ, Xuân Quỳnh làm thơ cốt để diễn tả cuộc sống của chính mình về tất cả mọi phương diện, những khát khao, những tình cảm, những suy nghĩ, và “sự sống” của một người phụ nữ. Vì lẽ đó hồ hết thơ của chị đều là thơ trữ tình. Tổ quốc, tự nhiên, thời đại đều được phản ánh vào thơ chị thông qua cái lăng kính trữ tình đó. Thơ Xuân Quỳnh khác nào một cuốn nhật kí bỏ ngỏ và nào ngờ, chính vì vậy nhưng thơ chị được đông đảo quần chúng, nam, nữ, phụ lão và cả ấu, cả lính nữa nâng niu và nồng nhiệt đón nhận. Họ bị thu hút bởi những gì rất “Hồ Xuân Hương” nơi chị. Một người phụ nữ xinh đẹp, chất phác, phúc hậu, rất mực yêu đời và vui tính nhưng cũng rất mực sắc sảo và “đáo để”.

Với thực chất thông minh, với trí tuệ tăng trưởng Xuân Quỳnh đã xử sự và khắc phục mọi vấn đề phức tạp nhưng cuộc sống đặt ra. Bà đã định hướng dứt khoát cho trục đường sự nghiệp của mình, đó là nghiệp thơ. Bà quyết định hoàn thành cuộc hôn nhân nhưng bà biết là mình đã lầm. Bà quyết định xây dựng tình yêu và hôn nhân với “chú đại bàng non trẻ” Lưu Quang Vũ nhưng bà biết chắc trong đó có tình yêu và hạnh phúc thực sự.
 
Trong các tác phẩm lớn của bà, chúng ta chắc hẳn ko người nào ko biết và từng đọc qua bài thơ “Sóng”, tuy ko sinh ra và lớn lên từ quê biển, nhưng xúc cảm về “biển”, về “sóng” của Xuân Quỳnh thấm đẫm chất triết lí nhân gian của người xứ biển, quyện lẫn chất trữ tình đậm chất nhân văn của thời đại. Chất thơ trữ tình của Xuân Quỳnh đan quyện cái đắm say của xúc cảm trẻ trung vừa đồng thời là niềm lo lắng hạnh phúc của người đã qua trải nghiệm, đem lại cho người đọc niềm cảm thành tâm, sự thu hút lãng mạn, nóng sốt tình đời, tình người.

Xuân Quỳnh là một tài năng thơ có giọng điệu, gương mặt riêng. Trong cuộc sống đời thường, Xuân Quỳnh rất biết trân trọng ngày nay, biết cách tận hưởng hạnh phúc, sống say mê với thời của mình. Hãy xem cách trình bày trong bài thơ “Sóng”:
 
“Dữ dội và dịu êm

Ồn ĩ và lặng lẽ

Sóng ko hiểu nổi mình

Sóng tìm ra tận bể.
 
 

Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nỗi khát vọng tình yêu

Bổi hổi trong ngực trẻ.

……………………”

Thơ Xuân Quỳnh giàu xúc cảm với những cung bậc không giống nhau như chính tính cách luôn hết mình của Xuân Quỳnh. Những bài thơ lúc hạnh phúc đắm say, lúc thống khổ, suy tư của thi sĩ luôn thân thiện vì được viết với sự thắm thiết của một người phụ nữ vừa làm thơ vừa làm vợ, làm mẹ.
 
Nhưng trớ trêu thay, người nữ giới tài sắc là thế nhưng đoản mệnh, bà mất ngày hai chín tháng tám năm một nghìn chín trăm tám tám trong một tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương, thị xã Hải Dương (nay là thị thành), tỉnh Hải Dương, cùng với chồng Lưu Quang Vũ và đàn ông Lưu Quỳnh Thơ mới mười ba tuổi.

Cuộc đời Xuân Quỳnh là một bài thơ hay là một thảm kịch ?. Trong con mắt của người đời nó là cả hai. Một phía là cái này một phía là cái khác. Có ko ít người cho rằng cái chết của ba người là sự ban phước lớn nhất của Đấng vô thượng dành cho Xuân Quỳnh.
 
Ko phải mấy người mới được ban phước như thế và ko phải mấy người mới hiểu được sự ban phước đó. Nếu đó đúng là một sự ban phước thì vì sao Xuân Quỳnh lại được ban phước tương tự ?. Bởi bà đã được chọn, bởi bà đã sống đúng với mong ước của con người. Đó là một cuộc sống của một tâm hồn trong sáng ko một vết gợn, của một khát vọng lớn lao về hạnh phúc con người và của sự hiến dâng ko ngừng nghỉ. Điều đó đã dẫn bà tới khúc ngoặt của trục đường. Đó là nơi, bà xòe đôi cánh của một thiên thần để rời bỏ thế gian về chốn thiên thai.

Ngoài ra, cùng thomo.vn tham khảo bài văn mẫu Phân tích hình tượng Sóng để làm nổi trội phong cách thơ của Xuân Quỳnh nhé

Phân tích hình tượng Sóng trong bài thơ cùng tên và cảm nhận về tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu – Mẫu số 1

Nói về đề tài tình yêu trong thơ ca nói chung và trong thơ Xuân Quỳnh nói riêng, Sóng – một bài thơ tình nổi tiếng của Xuân Quỳnh. Hình tượng sóng trình bày những trạng thái người phụ nữ trong tình yêu thấm đẫm chất trữ tình trong sáng.

Hình tượng “Sóng” được tái tạo qua nhạc điệu bài thơ. Hình tượng Sóng đi: tả những xúc cảm, những sắc thái tình cảm vừa phong phú nhiều chủng loại, vừa thiết tha, sôi nổi của một trái tim đang rộn rực yêu đương.Hình tượng sóng hiện lên qua nhịp độ nhẹ nhõm, lúc sôi nổi dồn dập, dịu êm, sâu lắng như nhịp sóng ngoài biển khơi, cũng là nhịp của những con sóng tình cảm của một trái tim khát khao yêu đương.

Thi sĩ sử dụng thể thơ 5 chữ với những dòng thơ liền mạch ít ngắt nhịp. Sự trở đi trở lại hồi hoàn của hình tượng sóng, giải pháp điệp từ ngữ, điệp cấu trúc, những từ láy… đã tạo nên nhạc điệu của những con sóng, đợt song liên tục gối lên nhau lúc tràn lên sôi nổi, lúc lắng lại dịu êm.

Hình tượng sóng mang ý nghĩa biểu tượng cho tình yêu và tâm trạng nhân vật trữ tình (người phụ nữ) trong bài thơ.

Thuyết mình về nhà thơ Xuân Quỳnh hay nhất (ảnh 2)

Sóng là biểu tượng cho sự kín đáo trong tình yêu, biểu tượng cho niềm khát khao một tình yêu lớn, một tình yêu mãnh liệt.

Khổ thơ thứ nhất trình bày hai trạng thái của sóng cũng là hai trạng thái của tình yêu tưởng như đối lập nhưng rất thống nhất (dữ dội – dịu êm; ồn ĩ lặng lẽ). Đó là sự kín đáo của tình yêu. Cũng như sóng, con người tìm tới với tình yêu” để hiểu mình hơn (Sóng ko hiểu nổi mình/ Sóng tìm ra tận bể).

Khổ thơ thứ hai là sự phát hiện sự tương đồng giữa sóng và quy luật muôn thuở của tình yêu. Sóng “ngày xưa” và sóng “ngày sau” vẫn thế giống như “nỗi khát vọng tình yêu/ bổi hổi trong ngực trẻ”.

Khố thơ thứ ba và thứ tư tác giả dùng để giải nghĩa về xuất xứ của sóng và nơi mở màn của tình yêu. Cái hay của đoạn thơ là sự đầu hàng của nhận thức, là sự bất lực trong lôgic lí trí (Em cũng ko biết nữa/ Lúc nào ta yêu nhau).

Sóng là biểu tượng cho nỗi nhớ trong tình yêu của người phụ nữ.Con sóng thao thức ở mọi chiều ko gian, thời kì cũng như: “Lòng em nhớ tới anh / Cả trong mơ còn thức”. Thi sĩ dùng liên tưởng đan cài để tương đồng “sóng” và “em”.

Sóng là biểu tượng cho sự thủy chung trong tình yêu của người phụ nữ. Thi sĩ sử dụng kết cấu: dẫu… thì… cùng với những đối lập (xuôi – ngược, bắc – nam) để khẳng định: “Nơi nào em cũng nghĩ/ Hướng về anh một phương”. Ngoài việc khẳng định tình yêu thủy chung, Xuân Quỳnh còn muốn nói đến tới từng thử thách trong tình yêu. Tình yêu cho ta sức mạnh vượt qua thử thách và qua thử thách tình yêu càng thêm vững bền.

Sóng là biểu tượng cho những trằn trọc, lo lắng trong cõi lòng người phụ nữ đang yêu. Đó là nỗi lo lắng về cái hữu hạn của đời người, của tình yêu.

…Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua

Như biển kia dẫu rộng

Mây vẫn bay về xa

Sóng là biểu tượng cho khát vọng mãnh liệt muốn bất tử hóa tình yêu. Những thơ sử dụng những đại lượng 1ớn có tính ước lệ (trăm, nghìn) cùng với những hình ảnh thuộc về vô bờ (biển, sóng). Khát vọng của tâm hồn người phụ nữ đang yêu thật mãnh liệt. Đó là khát vọng của muôn thuở, muôn người, khát vọng mang trị giá nhân văn thâm thúy, cao đẹp.

Sóng là một hình tượng ko mới nhưng trở thành rất đẹp, một vè đẹp rất riêng trong cảm nhận của hồn thơ Xuân Quỳnh. Bằng hình tượng sóng, Xuân Quỳnh đã nói được những điều giản dị nhưng lớn lao của tâm hồn người phụ nữ đang yêu. Khát vọng tình yêu được gửi vào sóng khát vọng thành thực, tha thiết, nồng nàn và rất nhân văn.

Phân tích hình tượng Sóng trong bài thơ cùng tên và cảm nhận về tâm hồn người phụ nữ trong tình yêu – Mẫu số 2

Xuân Quỳnh (1942 – 1988) nổi tiếng với nhiều bài thơ tình như “Thuyền và biển”, “Sóng”… . Bài thơ “Sóng” được viết vào cuối năm 1967, in trong tập “Hoa dọc hào chiến đấu”, xuất bản năm 1968. Bài thơ nói lên một tình yêu đẹp của người con gái: yêu thành tâm tha thiết, nồng nhiệt và thủy chung. Tình yêu trẻ trung đó là khát vọng một hạnh phúc trọn vẹn của lứa đôi.

Sắc điệu trữ tình được dệt nên bằng hình tượng “sóng”. Cả bài thơ là những con sóng tâm tình xôn xao trong lòng người con gái đang yêu lúc đứng trước biển ngắm nhìn những con sóng vô tận, vô hồi. Sóng là một hình tượng ẩn dụ, là sự hóa thân của cái “tôi” trữ tình của nữ sĩ, lúc thì hòa nhập, lúc lại là sự phân thân của “em”, của người con gái đang yêu một cách say đắm. Sóng đã khơi gợi một hồn thơ phong phú, hồn nhiên, tươi mới và sôi nổi, khát vọng. Với hình tượng sóng, Xuân Quỳnh đã có một cách nói rất hay để diễn tả tâm trạng và tình yêu nồng nhiệt của người con gái.

Sóng biến hóa. Sóng vỗ liên miên. Triền miên và vô tận: “Dữ dội và dịu êm – Ồn ĩ và lặng lẽ – Sông ko hiểu nổi mình – Sóng tìm ra tận bể”. Trạng thái của sóng cũng là những biến thái tâm tình, những khát khao to lớn, mạnh mẽ về một tình yêu thành tâm. Hành trình của sóng từ sông ra đại dương: “Sông ko hiểu nổi mình – Sóng tìm ra tận bể” nơi mênh mông dạt dào. Có tới nơi biển rộng trời cao, sóng mới được vẫy vùng, mới thực sự tìm thấy mình trong sức sống mạnh mẽ với bao khát khao to lớn.

Sóng được nữ sĩ làm biểu tượng cho tình yêu. Mô tả sóng biến hóa cũng là để nói lên cái phức tạp, nhiều chủng loại, khó giảng giải của tình yêu. Giống như sóng biển, tình yêu cũng là một hiện tượng kì diệu của con người, rất khó lí giải tường tận. Con sóng “ngày xưa” và con sóng “ngày sau” vẫn thế, trường tồn, ổn định. Thì tình yêu của con người, mãi mãi là “khát vọng” của tuổi xanh, của lứa đôi, của “em” và “anh”:

“Ôi con sóng ngày xưa

Và ngày sau vẫn thế

Nơi khát vọng tình yêu

Bổi hổi trong ngực trẻ”.

Sóng tìm tới bể, tới đại dương để tự hiểu mình, cũng như em tới với anh, tìm tới một tình yêu đẹp là để hiểu sâu hơn tâm hồn em, con người thực sự của em. Người con gái hỏi sóng, hay để tự hỏi mình: “Sóng diễn ra từ gió – Gió mở màn đâu – Em cũng ko biết nữa – Lúc nào ta yêu nhau”. Sóng là sự thức nhận về cái “quy luật” ko thể giải nghĩa được của tình yêu. Cái phút giây giao duyên của lứa đôi “lúc nào ta yêu nhau”, tìm được câu trả lời đâu dễ? Chính vì thế nhưng trong bài thơ tình số 21 (tập thơ “Người làm vườn”) thi hào Tagor đã viết:

“Trái tim anh cũng ở gần em như chính đời em vậy

Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu”.

(Đào Xuân Quý dịch)

Câu thơ “Lúc nào ta yêu nhau” đã diễn tả đúng nỗi niềm tiêu biểu của những gái, trai đang sống trong một tình yêu đẹp. Sóng vỗ “dữ dội…, dịu êm… ồn ĩ… lặng lẽ”… sóng “dưới lòng sâu” và “trên mặt nước”, sóng “nhớ bờ” – tất cả đều tượng trưng cho tình yêu và nỗi nhớ. Yêu tha thiết, mãnh liệt, nhớ bổi hổi, triền miên. Nỗi nhớ đó da diết, giày vò, choán đầy cả ko gian, nó chiếm cả tầng sâu và bề rộng, nó trải dài trong mọi thời kì:

“Con sóng dưới lòng sâu,

Con sóng trên mặt nước

Ôi con sóng nhớ bờ

Ngày đêm ngủ ko ngủ được”.

Thật là tự nhiên và thơ mộng “con sóng nhớ bờ” nên ngày đêm sóng vỗ, sóng thao thức với thời kì và đại dương. Cũng như bến nhớ thuyền, thuyền nhớ bến, lúc nào người con gái cũng bổi hổi thương nhớ:

“Lòng em nhớ tới anh

Cả trong mơ còn thức”.

“Còn thức” tức là lúc nào em cũng thấy rõ hình dáng anh, ánh mắt anh, nụ cười anh… một tình yêu nồng nhiệt, say mê!

Con sóng khát khao tới bờ để vỗ về, vuốt ve “Hôn thật khẽ thật êm – Hôn êm đềm mãi mãi….” (Xuân Diệu). Em cũng khát khao mong được tới với anh, hòa nhịp trong tình yêu anh. Tình yêu của người con gái thật trong sáng nồng nàn và mãnh liệt. Sóng xa vời cách trở vẫn tìm được “tới bờ”, cũng như em và anh sẽ vượt qua mọi khó khăn, đi tới một tình yêu đẹp, được sống trong hạnh phúc trọn vẹn lứa đôi:

“Ở ngoài kia đại dương

Trăm nghìn con sóng đó

Con nào chẳng tới bờ

Dù muôn vời cách trở”.

Điều mong ước đó nói lên một tấm lòng, một trái tim tràn đầy mến thương. Người con gái đó đã bộc bạch lòng mình một cách thành tâm và say mê. Thắm thiết, chân tình và thủy chung là phẩm chất của tình yêu. “Sóng” đã bộc bạch nỗi lòng của người con gái mong được sống hết mình với “anh” trong một tình yêu sắt son thủy chung:

“Dẫu xuôi về phương bắc

Dẫu ngược về phương nam

Nơi nào em cũng nghĩ

Hướng về anh – một phương”.

Cuối cùng, sóng cũng nói giúp thi sĩ nỗi khát vọng được sống trọn vẹn, sống hết mình trong tình yêu. Trong tình yêu lứa đôi thắm thiết, đẹp và vững bền như “trăm con sóng nhỏ” tan ra trên đại dương mênh mông, được hòa nhập trong “biển lớn tình yêu” của số đông. Lời nguyện cầu của người con gái cho thấy một tâm hồn rất cao cả trong tình yêu:

“Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để nghìn năm còn vỗ”.

Cả bài thơ, nếu kể thêm nhan đề, tác giả 11 lần nhắc tới từ “sóng”. Sóng vỗ biến hóa như tâm tình xôn xao. Hình tượng sóng cho ta nhiều ấn tượng về âm điệu, nhịp độ của sóng, cũng là giọng điệu tâm tình, nhạc điệu của bài thơ. Thơ liền mạch, phong phú về vần điệu, trong sáng trong biểu cảm, lúc bổi hổi tha thiết, lúc day dứt phấp phỏng, lúc mạnh mẽ ồn ĩ. Sóng trên đại dương cũng là sóng vỗ trong lòng người con gái. Cái hay của bài thơ là ở âm điệu đó.

Qua hình tượng sóng và cả bài thơ, chúng ta cảm thu được vẻ đẹp trẻ trung, tâm hồn trong sáng, đa tình của người con gái. Người con gái đó chủ động bộc bạch những khát khao, những rung động rộn rực của lòng mình trong tình yêu. Đã có một nàng Vọng Phu, một hòn Trống Mái. Cũng đã có những thiên tình sử diễm lệ, những vần ca dao nói về tình yêu trai gái làng quê. Ở đây cũng vậy, Xuân Quỳnh nói lên một tình yêu đẹp của người phụ nữ: quyết tâm vượt qua mọi cách trở, khó khăn để xây đắp một tình yêu son sắt thủy chung, trọn vẹn trong hạnh phúc như trăm nghìn con sóng kia “nghìn năm còn vỗ” giữa đại dương, “Giữa biển lớn tình yêu” rộng lớn. Người con gái được nói tới trong bài thơ “Sóng” đã có một tâm hồn đẹp, một khát vọng về hạnh phúc nên đã có một tình yêu trong sáng bền đẹp.

Xuân Quỳnh viết bài thơ tình này vào những ngày cuối năm 1967, trong khi cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước đang diễn ra vô cùng khốc liệt. Trai tráng ào ào ra trận “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Sân đình, bến nước, gốc đa, sân ga, sân trường… diễn ra những “cuộc chia li màu đỏ”. Có đặt bài “Sóng” vào trong bối cảnh lịch sử hào hùng đó, mới cảm nhận hết nỗi nhớ và khát khao về hạnh phúc của người con gái đang yêu:

“Ôi con con sóng nhớ bờ

Ngày đêm ko ngủ được….”.

Đăng bởi: thomo.vn

Phân mục: Lớp 12, Ngữ Văn 12

Xem thêm chi tiết về Thuyết mình về nhà thơ Xuân Quỳnh

Source: THOMO
Categories: Giáo dục

Viết một bình luận