Tiểu Sử Đặng Lê Nguyên Vũ Đầy Đủ Nhất – Chủ Tịch Tập Đoàn Trung Nguyên

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Tiểu Sử Đặng Lê Nguyên Vũ Đầy Đủ Nhất – Chủ Tịch Tập Đoàn Trung Nguyên phải ko? Nếu đúng tương tự thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các tri thức marketing khác tại đây => Marketing

Từ sau lúc vụ ly hôn nghìn tỷ tạm khép lại, cái tên Đặng Lê Nguyên Vũ vẫn được nhiều người san sớt trên mạng xã hội. Nhưng trước đó, ít người nào biết tới tuyến đường đoạt được giấc mơ cà phê Trung Nguyên của ông như thế nào. Liệu cà phê Trung Nguyên có phải là tất cả để nhớ về con người lớn lao này? Hãy cùng trungthanh.net tìm hiểu tiểu truyện của Đặng Lê Nguyên Vũ trong bài viết dưới đây nhé!

Được xác nhận là “ông vua cà phê Việt”, là “vong hồn” của thương hiệu cà phê Trung Nguyên, người khai sáng triết lý cà phê và nâng ý nghĩa kinh doanh lên trị giá mới. Nhưng lúc đương đầu với tan vỡ hôn nhân, ông lại làm cho nhiều người trằn trọc “Tiền nhiều để làm gì?”

Tóm tắt tiểu truyện Đặng Lê Nguyên Vũ

  • Tên thật: Đặng Lê Nguyên Vũ
  • Ngày sinh: 10 tháng 2, 1971 (48 tuổi)
  • Quê quán: Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam
  • Nơi trú ngụ: Buôn Ma Thuột, Đắk Lắk và Tp. Hồ Chí Minh
  • Nghề nghiệp: Doanh nhân
  • Chức vụ: Nhà sáng lập, chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Trung Nguyên, Việt Nam.
  • Danh hiệu: Vua Cà phê Việt Nam
  • Tôn giáo: đạo Phật
  • Vợ: Bà Lê Hoàng Diệp Thảo (từ năm 1998 – 2019)
  • Con cái: Đặng Lê Trung Nguyên, Đặng Lê Bình Nguyên, Đặng Lê Thảo Nguyên, Đặng Lê Tây Nguyên, Đặng Lê Minh Vũ.
  • Hồ sơ Wikipedia: https://vi.wikipedia.org/wiki/Đặng_Lê_Nguyên_Vũ

Đặng Lê Nguyên Vũ là người nào?

Đặng Lê Nguyên Vũ (sinh ngày 10 tháng 2 năm 1971) là một doanh nhân nổi tiếng Việt Nam. Ông là nhà sáng lập, đồng thời là chủ tịch, kiêm Tổng Giám đốc của Tập đoàn Trung Nguyên, Việt Nam. Ông là người được National Geographic Traveller và Forbes Asia vinh danh là “Vua Cà phê Việt Nam”.

Theo giới doanh nhân phương Tây, tài sản tư nhân của ông có thể lên tới 100 triệu USD . Lúc được Forbes vinh danh “ Vua cafe Việt “ ông cùng với chủ tịch Vinamilk Kiều Liên , là một trong số những doanh nhân Việt được Forbes ngợi ca.

Khởi nghiệp bằng tuyến đường cà phê, ông Vũ ko chỉ làm sáng thương hiệu kinh doanh của mình. Ông còn nâng tầm ý nghĩa kinh doanh, là người khai sáng triết lý cà phê Trung Nguyên tạo nên đạo cà phê với Thuyết giáo cà phê, “cà phê triết đạo nhân sinh” trình bày sự đóng góp của cà phê đối với nhân loại. Ông cũng là người đưa nước Việt trở thành “thánh địa cà phê” toàn cầu.

Tuy nhiên, lúc Trung Nguyên đang ở đỉnh cao thì ông lại gặp phải cuộc “nội chiến” sóng gió với chính người vợ của mình. Việc tranh chấp khối tài sản khổng lồ giữa ông và bà Lê Hoàng Diệp Thảo cùng những phát ngôn trong quá trình phân xử đã khiến dư luận trong và ngoài nước xôn xao.

Sự nghiệp của Đặng Lê Nguyên Vũ

Năm 1981, bố ông gặp trọng bệnh, gia đạo sa sút, tạo nên ý chí làm giàu trong ông.

Năm 1992 , nhập học khoa Y , Đại học Tây Nguyên . Vừa đi học ông vừa đi làm kiếm sống

Năm 1996 , hợp tác với 3 người bạn lập nên “Hàng cà phê Trung Nguyên ”, bấy giờ chỉ là một cơ sở rang xay với diện tích vài m2 và chiếc máy rang bằng tay cũ kĩ, và công việc giao cà phê rang xay cho các quán khác

Năm 1998, doanh nghiệp Trung Nguyên lần trước hết mở quán cà phê ở Thành thị Hồ Chí Minh, được nhắc tới như là doanh nghiệp trước hết kinh doanh mẫu hình nhượng quyền thương hiệu và mở đầu xuất hiện các quán cà phê nhượng quyền thương hiệu Trung Nguyên.

Từ năm 2000, thương hiệu Trung Nguyên và cái tên Đặng Lê Nguyên Vũ mở đầu được nhiều người biết tới.

Năm 2005, Hãng cà phê Trung Nguyên được xem là nhà chế biến cà phê lớn nhất Việt Nam, vượt qua tất cả các đối thủ nước ngoài. Cà phê Trung Nguyên được Bộ Ngoại giao Việt Nam chọn làm Đại Sứ ngoại giao văn hóa và làm quà tặng các nguyên thủ quốc gia.

Gia đình của Đặng Lê Nguyên Vũ

Ông Đặng Lê Nguyên Vũ và bà Lê Hoàng Diệp Thảo từng là đôi vợ chồng khiến nhiều người phải ngưỡng mộ. Tuy nhiên, sau hơn 2 thập kỷ ở bên nhau, cả hai đã ko tìm được tiếng nói chung và quyết định “đường người nào nấy đi”.

Gia đình Đặng Lê Nguyên Vũ

4 người con của Đăng Lê Nguyên Vũ bao gồm:

  • Đặng Lê Trung Nguyên
  • Đặng Lê Bình Nguyên
  • Đặng Lê Thảo Nguyên
  • Đặng Lê Tây Nguyên

4 người con của ông Đặng Lê Nguyên Vũ và bà Lê Hoàng Diệp Thảo đang sinh sống, học tập tại Mỹ. Trước trận đấu ly hôn ồn ĩ của bố mẹ, thiếu gia lớn đã từng khuyên mẹ sớm xong xuôi để tìm bình yên. Tới bây giờ, ông Vũ, bà Thảo vẫn chưa thể có tiếng nói chung để đi tới quyết định cuối cùng.

Hai ái nữ của tập đoàn Trung Nguyên


Khác với ông Vũ, bà Thảo lại khá linh động mỗi lúc nói về con. Đặc thù là hai ái nữ của Đặng Lê Nguyên Vũ, bà Thảo ko ngần ngại công khai hình ảnh trên truyền thông và trên trang tư nhân của mình. Hai con gái của ông Vũ sở hữu nhiều nét của cả bố và mẹ, vô cùng duyên dáng, đáng yêu. Bà chủ King Coffee thường xuyên đưa hai công chúa đi sự kiện cùng.

Tuổi thơ gian nan của “ông vua cà phê Việt” Đặng Lê Nguyên Vũ

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại huyện Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa. Tới năm 1979, ông Vũ cùng gia đình di trú tới sinh sống tại huyện miền núi M’drak, thuộc tỉnh Đắk Lắk. Tuổi thơ của “ông vua cà phê” gắn liền với tuyến đường mòn 15km từ nhà tới trường, với những nương ngô, đàn lợn.

Năm 1981, gia đình ông Vũ xảy ra biến cố lúc bố ông gặp trọng bệnh, gia đạo sa sút. Ông tâm tư: “Tôi ko bao giờ quên được cái ngày u tối đó, lúc bố tôi đổ bệnh nặng nhưng chạy vạy khắp trong dòng tộc ko làm sao kiếm đủ 2 triệu đồng cho ông chữa bệnh!”. Ý chí làm giàu trong ông cũng được tạo nên từ đây.

Lúc Việt Nam bước vào thời kỳ đổi mới năm 1986, Đặng Lê Nguyên Vũ lúc đó còn là một học trò phổ thông. Hàng ngày còn phải bẻ ngô, chăm lợn và giúp mẹ đóng gạch.

Tuy vậy, ông là một học trò có thành tích nhất nhị. Năm 1990, ông thi đỗ vào trường Đại học Y Tây Nguyên. Để có tiền cho con lên thành thị ăn học, mẹ ông đã phải bán đi nhiều tạ lúa và nhiều thứ khác trong nhà.

Ngoài ra, vừa đi học, ông cũng vừa đi làm thêm kiếm sống. Trong thời kì này, Nguyên Vũ đã mở đầu các hoạt động tìm tòi và nghiên cứu về lĩnh vực cà phê. Và cho tới hiện thời, các hoạt động của ông đều gắn liền và xoay quanh tình yêu với cà phê.

Lúc đang học năm thứ ba, Đặng Lê Nguyên Vũ quyết định bỏ học lúc chợt trông thấy mình ko muốn trở thành một lang y. Ông san sớt: “Mẹ ông đã khóc gần như hết nước mắt lúc tôi quyết định dứt áo ra đi. Nhiều bạn trong lớp bảo tôi ko phổ biến, chỉ có ba người bạn có thể hiểu và san sớt được những điều tôi nghĩ – đó là ko chấp nhận “ngủ trong giường chiếu hẹp, mơ những giấc mơ con”. Đám bạn vét hết tiền trong túi nhét cho tôi được gần 100.000 đồng.”

Tương tự là ông Vũ quyết định lên nhà chú ở Sài Gòn để mở đầu lập nghiệp. Nhưng rủi ro, ông bị ông chú ném trả về Đắk Lắk bằng chiếc vé tàu bay kèm câu nói “học cho xong đi đã”.

Trục đường trở thành ông vua cà phê Việt

Giấc mơ toàn cầu từ một làng quê nghèo

Bài viết được trích lại dưới đây của báo Tuổi xanh TP HCM vào năm 2004 có nhẽ đã khắc họa cơ bản nhất hình ảnh Đặng Lê Nguyên Vũ thời dựng nghiệp. Bài viết được tờ báo hàng đầu Việt Nam ghi theo lời kể của nhân vật.

Tôi có thể nói ko sợ quá lời rằng sự xuất hiện của Trung Nguyên đã mang lại một ko khí thưởng thức cà phê mới tại VN, và ở nhiều nơi trên toàn cầu giờ đây nói tới cà phê VN là người ta đều biết tới thương hiệu Trung Nguyên.

Thủ tướng Phan Văn Khải thưởng thức cà phê Trung Nguyên
Thủ tướng Phan Văn Khải thưởng thức cà phê Trung Nguyên

Tuổi thơ thời đi học của tôi là cảnh lội bộ trên tuyến đường đất đỏ dài 15km trong suốt chín năm, ngày nắng cũng như mưa. Thú vui trên tuyến đường dài tới trường và về nhà là lúc đi ngang qua trạm thuế vụ, thỉnh thoảng có được quả chuối chín hoặc vài củ khoai lang ăn sống của những người giao thương tốt bụng cho.

Vui nhất là lúc có thể quá giang phía sau chiếc xe chở gạch về nhà lúc đôi chân đã muốn quị vì lội bộ. Năm tôi vào lớp 10, gia đình sắm cho chiếc xe đạp cũ để lên Buôn Ma Thuột đi học.

Năm 1990, tôi thi đậu Đại học Y khoa Tây nguyên; từ xã Madrăk hẻo lánh, mẹ tôi phải bán đi nhiều tạ lúa và nhiều thứ khác trong nhà để tôi lên Buôn Ma Thuột nhập học. Những ngày học ở trường y, lúc nào tôi cũng trằn trọc về công việc và cuộc sống của người thầy thuốc. Càng học lên, điều đó càng bứt rứt trong lòng tôi. Muốn có cuộc sống khấm khá hơn, phần nhiều những người học y chúng tôi đã quên lời thề Hippocrate. Xót xa quá! Và với tôi, cách tốt nhất ko vi phạm lời thề là… bỏ nó luôn, làm việc khác. Nhưng làm gì đây?

“Nhà tôi không có ai hói đầu hay rụng tóc nhưng tôi thì chẳng còn bao nhiêu sợi tóc. Tôi đã phải trả giá cho những khát vọng luôn thiêu đốt mình. Mỗi sáng khi soi gương, tôi đều gặp lại sự “trả giá” của mình: có hôm tóc rụng thành nắm khi chải hay vuốt tóc...”
“Nhà tôi ko có người nào hói đầu hay rụng tóc nhưng tôi thì chẳng còn bao nhiêu sợi tóc. Tôi đã phải trả giá cho những khát vọng luôn thiêu cháy mình. Mỗi sáng lúc soi gương, tôi đều gặp lại sự “trả giá” của mình: có hôm tóc rụng thành nắm lúc chải hay vuốt tóc…”

Làm gì ở tuổi 22 tôi chưa biết được. Nhưng luôn thiêu cháy tôi là phải làm được điều gì đó để đổi đời, ko thể nghèo mãi được. Mẹ tôi lam lũ quanh năm đầu tắt mặt tối, suốt ngày mặt người lẫn trong ruộng rau lang, chiếc nón cũ hiếm lúc rời khỏi đầu. Tôi luôn tưởng tượng lại được cảnh mẹ tôi nặng nhọc bưng từng chồng gạch, hay tất tưởi chạy ra ruộng rau lang hái đọt non đem bán kiếm miếng ăn cho cả nhà. Mẹ tôi nghĩ cuộc sống nghèo khổ của gia đình chúng tôi là số mệnh ở trời. Mỗi lần tôi về thăm nhà thì mẹ tôi vừa vui vừa lo. Vui vì có đàn ông về thăm nhà và lo vì lúc tôi rời nhà, bà cụ phải chạy vạy một hai trăm nghìn cho tôi làm lộ phí tới trường. Tôi ko bao giờ quên được cái ngày u tối đó, lúc bố tôi đổ bệnh nặng nhưng chạy vạy khắp trong dòng tộc ko làm sao kiếm đủ 2 triệu đồng cho ông chữa bệnh!

Tôi ở trọ tại Buôn Ma Thuột và làm thuê luôn cho nhà trọ này: làm cỏ, hái cà phê, đem cơm nước cho nhân lực ở rẫy… Ngày còn nhỏ ở làng, tôi đã thạo hết những việc này.

Đạp tung giường chiếu hẹp

Tôi luôn nghĩ về những người trồng cà phê, làm vườn lam lũ như bố mẹ tôi. Tôi biết cà phê rất có giá nhưng ko biết vì sao người trồng cà phê lại rất nghèo. Nhưng người trồng cà phê vẫn nhẫn nại mỗi ngày cháy da trên nương rẫy, như mẹ tôi, ko lời thở than. Tôi ko chịu được vậy. Nghĩ tới sự cam chịu là mạch máu tôi sôi sùng sục. Miếng ăn lúc đó đối với tôi ko quan trọng bằng suy nghĩ phải sống như thế nào.

Mẹ tôi đã khóc gần như hết nước mắt lúc tôi quyết định dứt áo ra đi. Nhiều bạn trong lớp bảo tôi… ko phổ biến, chỉ có ba người bạn có thể hiểu và san sớt được những điều tôi nghĩ – đó là ko chấp nhận ngủ trong giường chiếu hẹp, mơ những giấc mơ con. Đám bạn vét hết tiền trong túi nhét cho tôi được gần 100.000 đồng.

Tôi ra bến xe đi vào Sài Gòn với một mảnh giấy nhỏ ba tôi ghi tên người chú và địa chỉ nhà ở khu vực Tạ Thu Thâu. 6 giờ sáng, tới bến xe miền Đông, trong túi tôi còn đúng 20.000 đồng. Gọi một ly cà phê vỉa hè 2.000 đồng, tôi ngồi nhâm nhi và mở to mắt nhìn Sài Gòn cho biết. Thành thị to quá, ngoài sự tưởng tượng của tôi. Tôi có cảm giác mình đã bước sang một toàn cầu hoàn toàn khác…

Trở lại!

Chú tôi người Đà Nẵng, vào sống ở Sài Gòn đã lâu. Tôi chưa từng họp mặt ông và hẳn nhiên ông cũng ko thể biết có một đứa cháu là tôi. Mãi tới trưa chú tôi vẫn chưa về. Mệt, đói và buồn ngủ kinh khủng. Tôi chỉ còn hơn 10.000 đồng, ko thể phung phí được. Sau này, thỉnh thoảng tôi vẫn tìm lại cái góc nhà nơi mình đã ngồi lần trước hết lúc đặt chân tới Sài Gòn.

May sao quá trưa thì có người bà con từ Đà Nẵng vào. Thím tôi báo vụ việc với người bà con và tôi được gọi vào nhà. Việc trước hết là đánh một giấc tới xế chiều. Mở mắt ra đã thấy chú tôi đợi sẵn. Hai chú cháu hàn ôn tâm tư. Tôi bộc bạch nỗi lòng của mình: một, quyết đi ko trở lại; hai, việc gì cũng làm; ba, phải đổi đời. Tôi kể với chú những điều tôi nung nấu. Về chuyện nghèo là nhục. Về chuyện ba tôi bệnh nhưng cả dòng tộc ko thể đào đâu ra đủ 2 triệu đồng…

Chú tôi nghe tất cả nhưng rồi “gút”: “Tất cả những điều cháu nung nấu đều đúng nhưng ko phải lúc này. Việc lúc này là học cho xong cái đã”. Cuối cùng ông hứa: học cho xong đi rồi xuống Sài Gòn ông tạo điều kiện cho làm ăn. Còn trước mắt cứ ở chơi, chừng nào chán thì về. Tôi ở đúng 10 ngày thì đầu óc dịu lại, nghĩ tới việc phải về tiếp tục học. Hôm về, chú sắm cho vé tàu bay. Lần trước hết bay lên bầu trời, tôi đã sớm có ước mơ được bay đi khắp toàn cầu. Từ trên cao nhìn xuống mới thấy chuyện trần gian truân nhọc sao nhưng nhỏ nhỏ, tôi thấy bình tâm hơn trước dù những khát khao vẫn đang sùng sục trong mạch máu.Tôi trở lại giảng đường đại học để mở đầu tuyến đường riêng.

Ý trung nhân kẻ ghét

Cùng nhóm bạn tại “hãng cà phê ọp ẹp nhất” năm 1996 (Nguyên Vũ đứng thứ 2 từ trái)
Cùng nhóm bạn tại “hãng cà phê ọp ẹp nhất” năm 1996 (Nguyên Vũ đứng thứ 2 từ trái)

Tôi có ba đứa bạn rất thân cùng phòng trọ. Có nhẽ là đứa nghèo nhất trong đám nên tôi cũng là người sùng sục trước nhất về chuyện phải làm ra tiền, phải làm giàu. Tôi nghĩ: Vì sao nông dân trồng cà phê vẫn nghèo trong lúc trên toàn cầu có quốc gia ko trồng được cây cà phê nào vẫn giàu vì cà phê? Vì sao cà phê mình chỉ để xuất hạt thô nhưng ko chế biến để xuất khẩu? Bốn thằng chúng tôi cùng san sớt suy nghĩ này và hùn tiền lại sắm một lò rang cà phê.

Thuận tiện của chúng tôi lúc đó là trong trường có đông sinh viên tứ xứ nên qua họ chúng tôi biết được nơi nào có cà phê ngon. Ở Tuy Hòa có một quán cà phê rất ngon nên ngày nghỉ chúng tôi đi xe tới để hỏi dò phương pháp nơi bà chủ quán. Lúc chúng tôi trình diễn lý do và ước muốn của mình, bà chủ quán thật sự thông cảm với mấy thằng sinh viên khố rách áo ôm. Đêm tới, trở về Buôn Ma Thuột trong chuyến xe khuya, chúng tôi có trong tay phương pháp rang xay cà phê ngon của bà chủ quán tốt bụng.

Ngày khai trương lò rang cà phê, chúng tôi cũng tổ chức cúng để lấy hên, nhưng lúc vừa cúng xong thì người bà con của ông chủ nhà về đã hất đổ mọi thứ, cắt bỏ hết dây điện. Chúng tôi đành phải chuyển lò rang đi nơi khác. Lò quay bằng tay, đốt bằng củi, hôm nào rang cà phê, bên dưới là mấy thằng ngồi học bài trên cái gác gỗ như bị nướng trong lò bát quái. Có vài vị láng giềng sợ có ngày chúng tôi sẽ thiêu rụi nhà họ nên đi báo công an. Thế là một lần nữa lò rang của chúng tôi đành phải dẹp.

Hãng cà phê… ọp ẹp nhất toàn cầu!

Nhưng cũng có người giang tay với chúng tôi. Chúng tôi nhận về mỗi lần vài ba ký, rang, xay, đóng gói và chia nhau đi bỏ mối ở các quán. Sau đó thu tiền lại, trả và mượn tiếp vài ký khác. Logo của những bịch cà phê Trung Nguyên lúc đó là một mũi tên chĩa thẳng lên trời. Hình ảnh đơn giản đấy đã chứa trong đó biết bao khát vọng của tôi.

Thế rồi thương hiệu cà phê Trung Nguyên của nhóm “mấy thằng sinh viên khùng khùng” chúng tôi mở đầu được chú ý và đã có khách uống cà phê ưa thích. Chúng tôi biết tuyển những hạt ngon để làm ra những phin cà phê đặm đà, thơm nức. Năm 1996, chúng tôi quyết định “bung ra”. Lúc “hãng” cà phê Trung Nguyên khai trương bảng hiệu ở cây số 3 (TP Buôn Ma Thuột) thì dân cư ở đây người nào cũng phì cười trước cái “tổng hành dinh” ọp ẹp phát khiếp đấy! Toàn thể bảng hiệu của “hãng” đều do chúng tôi bò ra tự vẽ, tự sơn phết cả đêm để kịp sáng mai khai trương. Nhưng mà người dùng ngày khai trương ko người nào khác chính là những người bạn sinh viên học cùng trường, cùng lớp tới uống chung vui với chúng tôi. Đó là một sự kiện trọng đại trong đời tôi và lịch sử tăng trưởng của thương hiệu cà phê Trung Nguyên. Ngồi trong cái hãng nhỏ nhỏ đáng tự hào của mình ở phố núi, tôi căng mắt nhìn về hướng Sài Gòn.

Tơi tả trận đầu

Trận đầu trong chuyến “viễn chinh” của chúng tôi tới TP.HCM thảm bại hoàn toàn. Ngồi trên đống đổ nát nhưng mình dày công gầy dựng và qua đêm ở công viên với những người bạn, tôi phấn đấu để ko bị sụp đổ lòng tin và vẫn mãnh liệt nghĩ về ngày mai. Chúng tôi biết Sài Gòn là mảnh đất đầy tiềm năng để kinh doanh cà phê nhưng hiểu rằng mình chưa đủ sức. Kế hoạch mới của chúng tôi là sẽ mở các điểm kinh doanh ở miền Tây, lấy vùng nông thôn rộng lớn này làm hậu thuẫn cho việc kinh doanh của mình để từ đó làm “bàn đạp bủa vây” tiến về Sài Gòn.

Chúng tôi tìm được một đối tác ở Long Xuyên để mở lò rang xay chế biến, phân phối cà phê tại miền Tây. Nhưng chỉ sau một vài tháng, cuộc “hôn phối” vụng về này thất bại hoàn toàn. Tôi còn nhớ rất rõ cảm giác thất trận ê chề lúc lục tục cuốn gói với lỉnh kỉnh những lò cà phê quay tay cũ kỹ, ly tách, phin, muỗng… Sự thất bại này giúp tôi rút ra được một bài học: hợp tác làm ăn phải đồng thuận về tư tưởng, về phương thức kinh doanh, và quan trọng nhất là phải chọn đúng đối tác.

Tình bạn

Tôi còn nhớ sau lúc dọn hết đồ đoàn ở Long Xuyên về Sài Gòn, một người bạn chạy chiếc Honda Dame già cỗi tới đón tôi. Chạy tới công viên Bách Tùng Diệp (ngã ba Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Lý Tự Trọng, Q.1) thì chiếc xe già gãy làm đôi! Tôi ko bao giờ quên hình ảnh chúng tôi qua đêm ở công viên. Mỗi lần đi ngang nơi này, tôi vẫn nhớ như in những xúc cảm của sự thất bại ở Long Xuyên và tình bạn ấm áp dưới gốc đa của buổi tối ngày nào.

Thất bại ở Long Xuyên làm chúng tôi hết sạch hoàn toàn về vốn liếng, công việc kinh doanh cà phê ở Buôn Ma Thuột cũng gặp nhiều tuyệt vọng, chỉ cầm cự từng ngày. Vốn liếng đâu để tiếp tục duy trì công việc kinh doanh? Lúc đó, chúng tôi có một người bạn thân đã đi làm và dành dụm sắm được một chiếc xe Dream. Thời khắc đó chiếc xe là cả một tài sản lớn của anh. Vậy nhưng chúng tôi dám ngỏ ý mượn xe đem bán làm vốn kinh doanh. Chúng tôi đặt vấn đề: cho mượn thì coi như đã mất và nếu thành công thì chúng tôi trả lại. Người bạn đồng ý.

Hiện thời tôi có thể đủ sức sắm cả nghìn chiếc xe Dream nhưng vẫn ko có chiếc xe nào quí giá bằng chiếc xe tình bạn của chúng tôi ngày đó. Có tình bạn vô giá đó tôi mới có được ngày hôm nay.

Từ một quán cà phê miễn phí

Quán Trung Nguyên tại Tokyo
Quán Trung Nguyên tại Tokyo

Tại thời khắc chúng tôi mở đầu thăm dò thị trường Sài Gòn, mỗi hãng cà phê đều tài trợ cho một quán kha khá khoảng 5 triệu đồng/tháng – quá hớp đối với tài sản chúng tôi đang có chỉ là chiếc xe máy. Chúng tôi đi tìm những điểm bán cà phê nổi tiếng để học hỏi, tìm hiểu phương pháp chế biến rang xay cà phê ngon và được họ “trải lòng” rất đơn giản – phương pháp chỉ có mấy chữ: 10 triệu đồng.

Ngày 20-8-1998 đi vào lịch sử của cà phê Trung Nguyên lúc chúng tôi khai trương quán cà phê trước hết tại 587 Nguyễn Kiệm (quận Phú Nhuận) với hình thức phục vụ uống cà phê miễn phí trong vòng 10 ngày. Và đó là cú đột phá lịch sử với dân khoái uống cà phê Sài Gòn lúc lần trước hết có một quán cà phê miễn phí. Có một ông khách khoảng 60 tuổi tới uống và nói với tôi: “Tui uống cà phê ở Sài Gòn tới từng này tuổi nhưng đây là lần trước hết được uống cà phê ko phải trả tiền”.

Quán đông nghịt suốt ngày đêm vì người ta truyền mồm nhau. Chúng tôi và mấy người bạn phục vụ suốt ngày đêm tới nỗi nói ko ra tiếng nhưng trong lòng thì vui ko thể tả. Chúng tôi đã định hình Trung Nguyên là quán cà phê nhưng người dùng có thể sắm hàng, uống cà phê đối chứng bằng cách đưa ra rất nhiều loại cà phê để khách chọn lựa và hướng dẫn cách thưởng thức cà phê “theo kiểu Trung Nguyên”. Điều khác lạ nhất của Trung Nguyên đối với tất cả các quán cà phê tại thời khắc đó là chúng tôi tạo điều kiện cho người dùng thấy được “chất” của cà phê, thấy được sự khác lạ đặc trưng giữa cà phê Robusta và Arabica, giữa Culi Robusta và cà phê Sẻ, cà phê Chồn…

Quán cà phê này vẫn duy trì hoạt động ở vị trí cũ nhưng chắc ít người nào biết chính từ quán cà phê trước hết này chúng tôi đã tăng trưởng lên tới con số 500 quán cà phê tại VN như hiện nay và tiếp tục mở những quán cà phê Trung Nguyên khác tại nước ngoài.

Trung Nguyên còn có thể mở rộng diện ra hơn nữa nhưng lúc này chúng tôi sẽ tập trung vào việc kiểm soát và tăng lên chất lượng thành phầm. Mặc dù nhượng quyền nhưng mục tiêu của Trung Nguyên vẫn là khẳng định tính tương đồng: mỗi ly cà phê Trung Nguyên dù bạn thưởng thức tại TP.HCM hay ở thị trấn sông nước Năm Căn hoặc trên phố núi Sa Pa đều có chất lượng, hương vị như nhau…

ĐẶNG LÊ NGUYÊN VŨ

Lịch sử tạo nên tập đoàn Cà Phê Trung Nguyên

Theo thông tin xác thực về xuất xứ của thương hiệu “Cà phê Trung Nguyên”, sự thực ko hề có câu chuyện “cùng nhau khởi nghiệp trong gian lao” của Đặng Lê Nguyên Vũ và Lê Hoàng Diệp Thảo. Trung Nguyên được sáng lập bởi ông Đặng Mơ (tức cha ruột của Đặng Lê Nguyên Vũ) từ năm 1986.

Tới năm 1996, ông Vũ chính thức trực tiếp quản lý doanh nghiệp của cha. Hai năm sau đó, ông thành hôn với bà Thảo. Bấy giờ doanh nghiệp chỉ mới là một cơ sở rang xay với diện tích vài m2 cùng với chiếc máy rang cà phê thủ công.

Lịch sử hình thành tập đoàn Cà Phê Trung Nguyên

Quán cà phê nhỏ ở Buôn Mê Thuột của ông chuyên giao cà phê rang xay cho các quán khác.

Hai năm sau (năm 1998), doanh nghiệp Trung Nguyên chính thức “đáp sân” Sài Gòn lần trước hết tại 587 Nguyễn Kiệm (quận Phú Nhuận). Với mục tiêu mở rộng kinh doanh theo mẫu hình nhượng quyền thương hiệu. Kể từ đó các quán cà phê nhượng quyền thương hiệu Trung Nguyên xuất hiện phổ thông trên toàn quốc.

Chỉ trong vòng 10 năm, từ một hãng cà phê nhỏ nhỏ nằm giữa phủ cà phê Buôn Ma Thuột, Trung Nguyên đã trỗi dậy thành một tập đoàn hùng mạnh với 6 doanh nghiệp thành viên : Doanh nghiệp cổ phần Trung Nguyên, doanh nghiệp cổ phần cà phê hòa tan Trung Nguyên, doanh nghiệp TNHH cà phê Trung Nguyên, doanh nghiệp cổ phần thương nghiệp và dịch vụ G7 và doanh nghiệp liên doanh Vietnam Global Gateway (VGG ) với các ngành nghề chính thức bào gồm: sản xuất, chế biến, kinh doanh trà, cà phê; nhượng quyền thương hiệu và dịch vụ phân phối, bán lẻ hiện đại. Trong tương lai, tập đoàn Trung Nguyên sẽ tăng trưởng với 10 doanh nghiệp thành viên, kinh doanh nhiều ngành nghề nhiều chủng loại .

Đi tiền phong trong việc vận dụng mẫu hình kinh doanh nhượng quyền tại Việt Nam , hiện nay Trung Nguyên đã có một mạng lưới gần 1000 quán cà phê nhượng quyền trên cả nước và 8 quán ở nước ngoài như : Mỹ, Nhật, Singapore, Thái Lan, Trung Quốc, Campuchia, Ba Lan, Ukraia. Thành phầm cà phê Trung Nguyên và cà phê hòa tan G7 đã được xuất khẩu tới 43 quốc gia trên toàn cầu với các thị trường trọng tâm như Mỹ, Trung Quốc. Tuy nhiên, Trung Nguyên cũng đã xây dựng một hệ thống hơn 1000 cửa hang tiện lợi và trung tâm phân phối G7Mart trên toàn quốc.

Tính tới tháng 11/2018, chuỗi shop nhượng quyền Trung Nguyên Legend Cafe có 64 shop, đứng thứ 3 Việt Nam sau The Coffee House với 133 shop và Highlands Coffee với 233 shop.

Những dấu ấn của cà phê Trung Nguyên trên thị trường trong nước và quốc tế

Từ Cafe hòa tan G7

Năm 2003 là cột mốc trước hết ghi lại sự mở đầu “trỗi dậy” của trung Nguyên với việc tăng trưởng thương hiệu cà phê hòa tan G7. Mặc dù chỉ chiếm một thị trường khiêm tốn nhưng Trung Nguyên đã dần dần khẳng định chỗ đứng trong thị trường cà phê Việt Nam.

Năm 2003: Cà phê hòa tan G7 Trung Nguyên đánh bại đối thủ quốc tê
Năm 2003: Cà phê hòa tan G7 Trung Nguyên đánh bại đối thủ quốc tê

Theo số liệu của Euromonitor thông báo đầu năm 2015 thì cà phê hòa tan Trung Nguyên đang đứng thứ 3 (chiếm 5%) thị trường Việt Nam, sau Nescafe (38,3%) và Vinacafe (37,5%).

Kế tới, doanh nghiệp cafe Trung Nguyên khánh thành nhà máy chế biến cà phê lớn nhất Việt Nam tại Bình Dương năm 2005. Nhà máy này do vợ ông là bà Lê Hoàng Diệp Thảo, nguyên Tổng giám đốc Doanh nghiệp Cổ phần cà phê hòa tan Trung Nguyên đứng tên. Tuy nhiên, chỉ sau 6 tháng tranh chấp tranh chấp vợ chồng, ông Vũ đã quyết định sang tên lại cho mình vào ngày 21/4/2016.

Tiếp đó năm 2006, ông Vũ quyết định thành lập hệ thống shop phân phối G7 Mart một mẫu hình siêu thị kiểu mới, với mức đầu tư 475 tỷ VNĐ cho mục tiêu 10.000 điểm bán lẻ. Nhưng chỉ sau 5 năm, mẫu hình này thất bại. Sau thất bại, năm 2011, G7 Mart chuyển hướng sang hiệp tác nhượng quyền với Ministop của Nhật Bản nhưng cũng phải từ bỏ sau 4 năm.

Thương hiệu Trung Nguyên và cái tên Đặng Lê Nguyên Vũ vươn ra toàn cầu

Năm 2010, thành phầm cà phê Trung Nguyên được xuất khẩu tới hơn 60 quốc gia trên toàn cầu, tiêu biểu như tại Mỹ, Canada, Nga, Anh, Đức, Nhật Bản, Trung Quốc, khối Asean.

Năm 2010: Xuất khẩu cà phê ra thế giới
Năm 2010: Xuất khẩu cà phê ra toàn cầu

Ngày 27/4/2011 là ngày cái tên “Cà phê Trung Nguyên” xuất hiện trên tờ báo Financial Times (Thời báo Tài chính) tiếng tăm như một trường hợp nghiên cứu tiêu biểu về mẫu hình doanh nghiệp thành công và được đánh giá là một trong những doanh nghiệp thành công nhất. Trong đó có đoạn viết: “Ông Vũ khơi dậy khát vọng của người dân Việt Nam. Một từng lớp trung lưu đang nổi lên đã chấp nhận thương hiệu này và các quán cà phê Trung Nguyên trở thành những trung tâm xã hội quan trọng”.

Tiếp theo vào tháng 2/2012, Đặng Lê Nguyên Vũ lần trước hết được vinh danh một cách chính thức trên tạp chí uy tín National Geographic Traveller là “Vua Cà phê Việt”

Tháng 8/2012, Tạp chí Forbes nhắc lại danh hiệu này với lời ngợi ca “zero to hero” (nhân vật từ vô danh thành người hùng).

Năm 2013: Cà phê Trung Nguyên hành trình lập chí lớn lao. Cà phê hòa tan G7 Trung Nguyên kỷ niệm 10 năm ra đời, 3 năm dẫn đầu thị trường và được thích thú nhất. Hành trình lập chí lớn lao lan tỏa rộng khắp với cuộc thi Thông minh tương lai và ngày hội thông minh vì khát vọng Việt lần 2 thu hút 100.000 người tham gia.

Năm 2015: Cà phê của giàu có và hạnh phúc. Ra mắt mẫu hình Trung Nguyên Legend – Café của Giàu có và Hạnh phúc, trở thành chuỗi quán cà phê lớn nhất Đông Nam Á. Trao tặng 1,2 triệu cuốn sách đổi đời trong hành trình Lập chí lớn lao – Khới nghiệp kiến quốc.

Năm 2016: Tập đoàn Legend toàn cầu. Thông báo tổ chức thống nhất Trung Nguyên Legend và danh xưng, Tầm nhìn xứ mạng mói. Ra mắt mẫu hình Trung Nguyên Family – Café năng lượng – Café đổi đời.

Năm 2017: Tiếp tục khẳng định và nâng tầm vị thế Thương Hiệu Việt ra quốc tế. Truyền cảm hứng khởi nghiệp thông qua “Hành trình Lập chí Lớn lao – Khởi nghiệp Kiến quốc”

Nội chiến gia đình ông Đặng Lê Nguyên Vũ và bà Lê Hoàng Diệp Thảo

Nội chiến gia đình giữa Ông Vũ và Bà Thảo

Suốt cuộc đời Đặng Lê Nguyên Vũ ko ngừng phấn đấu và sống với tình yêu mãnh liệt với “đạo cà phê”, khát vọng hiến dâng cho non sông và gặt hái thành công vẻ vang. Tuy thương trường ông là một người hùng “bất phục” nhưng lại là một “bại tướng” trong chính cuộc hôn nhân với người vợ đã hơn 20 năm chung sống.

Sự việc mở đầu vào tháng 5/2016, bà Lê Hoàng Diệp Thảo vợ ông Vũ đã gửi đơn kiến nghị tới UBND tỉnh, Văn phòng Tỉnh ủy tỉnh Bình Dương, yêu cầu thu hồi Giấy chứng thực đăng ký doanh nghiệp của Doanh nghiệp CP cà phê hòa tan Trung Nguyên ngày 21/4/2016. Tuy nhiên, Giấy chứng thực kinh doanh này đã được thay đổi tên người đại diện theo pháp luật từ bà Lê Hoàng Diệp Thảo sang ông Đặng Lê Nguyên Vũ. Kết quả khắc phục của Tòa án nhân dân vô thượng tại TP HCM, yêu cầu của bà Thảo đã được chấp thuận.

Về phía mình, ông Vũ cũng gửi đơn kiện bà Thảo vì bị cướp đoạt con dấu và giấy chứng thực đăng ký doanh nghiệp của Doanh nghiệp cổ phần Đầu tư Trung Nguyên (TNH) cùng các doanh nghiệp con thuộc Tập đoàn Trung Nguyên.

Với tình trạng này, ông yêu cầu bà Thảo xong xuôi hành vi đóng dấu lên chữ ký của người ko có thẩm quyền của TNH; xong xuôi hành vi nhân danh TNH để thực hiện các công việc ko thuộc thẩm quyền. Ngày 21/3/2018, Tòa Kinh tế TAND TP.HCM trong phiên xét xử sơ thẩm cũng đã chấp thuận yêu cầu của ông Vũ.

Tới nay, phía vợ ông đã rút lại đơn ly hôn và nung nấu giấc mơ “trở lại một nhà” với chồng. Về phía mình, ông Vũ cũng tỏ rõ quyết định: bà Lê Hoàng Diệp Thảo là người đã gây ra nhiều tội vạ và phải “sám hối” mới hết tội. Chính vì vậy, ngay cả lúc bà Thảo muốn rút đơn ly hôn, ông Vũ cũng ko đồng ý và kiên quyết muốn cuộc hôn nhân này phải xong xuôi.

Trả lời trên tạp chí Đẹp cách đây 5 năm, ông Đặng Lê Nguyên vũ từng cho rằng: “Phẩm chất quan trọng nhất của người đàn ông là hoài bão lớn. Đàn ông, cần nhất là mạnh mẽ. Còn bao dung thì hãy để cho phụ nữ. Tốt nhất, đàn ông thì chỉ nên là đàn ông, và phụ nữ thì chỉ nên là phụ nữ.”

Thiền định – tuyến đường tâm linh của ông Đặng Lê Nguyên Vũ

Vào cuối năm 2013, “ông vua cà phê” Trung Nguyên Đặng Lê Nguyên Vũ đã nhịn ăn, ngồi thiền 49 ngày cùng một nhóm người tại núi M’drăk, Đăk Lăk.

San sẻ với booking tin báo, lúc đấy ông cần một khoảng thời kì tịnh tâm, thiền và nhịn ăn trong 49 ngày để ý thức sáng suốt, nghĩ những việc lớn.

Trong vòng thời kì đấy, món nước mè đen là thực phẩm duy nhất để tiếp tế cho cuộc thiền hành.

Ông Vũ cho biết 5 năm qua, ông đã lĩnh hội hết đời sống nội tại, và có khả năng kiến tạo sự xuất sắc cho chính mình và cho từng gia đình của viên chức mình, thậm chí cho cả quốc gia và toàn cầu này bằng mọi giải pháp, mọi thứ.

Ông cũng khẳng định mình đã có lời giải cho tất cả mọi câu hỏi trên toàn cầu này, đồng thời sẽ đưa Trung Nguyên trở thành tập đoàn thống lĩnh toàn cầu, khác lạ và duy nhất toàn cầu.

Thị hiếu và các hoạt động xã hội

Ko chỉ thành công trong kinh doanh, ông Vũ còn nổi tiếng rằng người yêu sách. Có thể nói sách của Đặng Lê Nguyên Vũ là một khối tài sản ko hề nhỏ trong đời mình.

Đối với xung quanh, ông Đặng Lê Nguyên Vũ luôn mở lòng với người trẻ, đặc thù là sinh viên. Ông thường khuyến khích họ khởi nghiệp, thông minh, thay đổi bản thân, phấn đấu hiến dâng cho non sông.

Tới bây giờ, ông chủ cà phê Trung Nguyên “vẫn in hàng trăm nghìn cuốn sách đồng hành sinh viên học trò, khuyến học, nung chí quốc gia khởi nghiệp.” Tuy nhiên, ông còn xây cả cơ quan sưu tầm cà phê và các công trình thông minh, chữa lành… ở Daklak”.

Ngoài các hoạt động trên, Đặng Lê Nguyên Vũ còn cho ra đời sự kiện Ngày hội thông minh vì khát vọng Việt, chương trình Hành trình khát vọng Việtnhằm góp phần xây dựng cho non sông một thế hệ thanh niên mới mang trong mình nhiều hoài bão lớn, quyết tâm lớn mở ra một kỷ nguyên hùng mạnh cho non sông.

Gạt bỏ những ồn ĩ từ dư luận sau cuộc ly hôn với vợ, gần đây ông vẫn đồng hành thực hiện dự án “Hành trình từ trái tim”, dự án đã đi qua hàng chục địa phương trên cả nước, từ vùng núi cao vực sâu tới biển đảo xa xôi để trao tặng sách và hỗ trợ khởi nghiệp.

Những câu nói đáng suy ngẫm của “ông vua cà phê” Đặng Lê Nguyên Vũ

“Tiền nhiều để làm gì?“

“Những gì nhưng STARBUCKS đang làm dở tệ, họ ko bán cà phê, nhưng đang bán nước có mùi cà phê pha với đường”

“Ko cần phi thường, chỉ cần đồng cảm. Hẳn nhiên tôi là người nghiêm khắc, nhưng tôi cũng làvngười sẵn sàng tin và dám chấp nhận trả giá”.

“Đàn ông cần nhất là mạnh mẽ, còn bao dung thì hãy để cho phụ nữ. Tốt nhất, đàn ông chỉ nên là đàn ông và phụ nữ chỉ nên là phụ nữ”

“Nếu đặt mục tiêu xoá nghèo thì cứ nghèo mãi. Còn nếu đặt mục tiêu làm giàu, thì cái nghèo tự khắc sẽ mất tích lúc nào ko biết”

 


Xem thông tin chi tiết tại đây

Nguồn: Blog Thợ Mỏ

#Tiểu #Sử #Đặng #Lê #Nguyên #Vũ #Đầy #Đủ #Nhất #Chủ #Tịch #Tập #Đoàn #Trung #Nguyên

Viết một bình luận